|
Giấc mơ đẹp trên đất
Ý
GS.Trần Văn Khê (cựu học sinh
Petrus Ký)
Trong suốt cuộc
đời nghiên cứu âm nhạc truyền thống Việt Nam, tôi đã từng ước mơ thực hiện
một chuyến viễn du, đem âm nhạc truyền thống Việt Nam giới thiệu cho thế
giới, không phải bằng băng từ, bằng thiết bị máy móc mà bằng chính người
nghệ sĩ Việt nam, bằng xương, bằng thịt, bằng hơi thở. Cuối tháng
09/2006, giấc mơ của tôi đã thành hiện thực. Tôi đã cùng những nghệ sĩ
trong nước mang các tiết mục thuần Việt, thuần khiết truyền thống mà người
dân nước Ý xem như một chân dung của âm nhạc Việt Nam. Tôi biết Việt Nam
cũng đã từng tổ chức biểu diễn ở hải ngoại những chương trình hoành
tráng, qui mô nhằm giới thiệu văn hóa Việt Nam, nét tươi trẻ của con người
Việt Nam. Nhưng những lần biểu diễn này theo tôi vẫn còn hòa lẫn ít nhiều
văn hóa mới, phong cách mới, trong thời đại mới. Ngoài ra, nếu có chương
trình âm nhạc truyền thống thì chỉ biểu diễn một bộ môn như đàn tài tử
(1993), ca trù (1994), ca Huế, nhã nhạc cung đình Huế (1994), quan họ Bắc
Ninh (một nhóm nhỏ)... Những lần biểu diễn này
thường là một vài nghệ sĩ lẻ tẻ biểu diễn một số tiết mục giới hạn. Qui
mô tổ chức thì theo phương Tây có nghĩa là khán thính giả theo dõi tiết
mục như đã ghi trên tờ chương trình in sẵn, không có cắt nghĩa xen lẫn
vào chương trình biểu diễn. Về nước, tôi thấy ước mơ của tôi càng xa,
càng khó thực hiện vì những chương trình về âm nhạc truyền thống thường
ít dược khán thính giả để ý mặc dầu vé vào cửa là miễn phí. Nếu chờ đợi
ngân quĩ từ trong nước thì với hoàn cảnh và khả năng của đất nước Việt
Nam vừa ra khỏi thời kỳ khó khăn thì không thể nào tìm đủ ngân quĩ để gửi
một đoàn trên 60 diễn viên ra nước ngoài, tiền vé máy bay và ăn ở tại một
khách sạn quốc tế cho cả đoàn trên một tuần lễ.
Ở Torino hàng năm đều có Liên hoan cổ điển phương
Tây và Jazz và năm 2006 là lần thứ 26 tổ chức tại đây. Khi được ban tổ
chức của Liên hoan âm nhạc cổ điển phương Tây và Jazz cho tôi biết rằng
liên hoan này mỗi năm đều có một lần và chỉ 5 năm sau cùng, Ban tổ chức
muốn cho khán thính giả có một cái nhìn về châu Á nên mỗi năm đều mời
nghệ sĩ của một nước châu Á giới thiệu về chương trình âm nhạc thuần
truyền thống của đất nước đó như Ấn Độ, Ả Rập, Indonesia, Campuchia và
Ba Tư. Năm 2006, đến lượt nước Việt Nam được vào danh sách mời. Nhưng vì
Ban tổ chức có nhiều người biết rõ công việc
làm của tôi nên đề nghị tôi cho phép họ dịch ra tiếng Ý cuốn sách Âm nhạc
truyền thống Việt Nam do Viện nghiên cứu với
phương pháp đối chứng tại Bá Linh xuất bản, do nhà Buchet Chastel in ấn
và phát hành dưới sự bảo trợ của Hội đồng Quốc tế Âm nhạc thuộc UNESCO.
Đồng thời, Ban tổ chức đề nghị tôi làm cố vấn nghệ thuật cho một chương
trình giới thiệu âm nhạc truyền thống Việt Nam từ ngày 17 đến
24/09/2006. Ban tổ chức nhấn mạnh vào điểm âm nhạc thuần truyền thống
không đổi mới (musique traditionnelle authentique, non- acculturée). Tôi
đã nhận lời và đã viết thư cho một số cơ quan hữu trách của Việt Nam,
thì đã được sự đồng ý. Một khó khăn khác là tuy Ban tổ chức muốn có nhiều
bộ môn nhưng ngân quĩ không cho phép số lượng nghệ sĩ nhiều hơn 60 người.
Vì thế phải có sự tuyển chọn những nghệ sĩ đa năng có thể biểu diễn nhiều
bộ môn và lựa những trích đoạn tuy điển hình nhưng không khó hiểu cho
người ngoại quốc.
Số nghệ sĩ tham gia chương trình có thể chia ra
làm bốn nhóm:
- Nhóm miền Bắc thì ngoài các nghệ nhân Ca trù còn có nghệ sĩ chèo và
chầu văn ( hát văn có múa)
- Nhóm miền Trung có cả đoàn nhã nhạc cung đình Huế gồm đủ Đại nhạc,
Tiểu nhạc, Ba vũ đầy đủ ca vũ nhạc cung đình.
- Nhóm miền Nam với ban Nhạc lễ ( đủ cả phe văn, phe võ) và ban Nhạc tài
tử).
- Nhóm Tây nguyên có nhóm cồng chiêng dân tộc Ê-đê.
Tôi rất sung sướng là Ban tổ chức đã nhanh chóng
chấp thận mọi đề nghị của tôi là cố vấn nghệ thuật đặc biệt.
Ngày 18/9, từ 17 đến 19 giờ có một buổi dành
riêng cho tôi giới thiệu tổng quát về âm nhạc truyền thống Việt Nam, có
minh họa bằng những trích đoạn của mỗi bộ môn. Hôm đó, ba chuyên gia
người Ý ông Livio Aragona, ông Giovanni Giuriati và ông Enzo Restagno
cùng ngồi trên bàn chủ tọa với tôi để nói cho khán giả người Ý biết quan
điểm của Ban tổ chức về toàn bộ chương trình biểu diễn của đoàn Việt
Nam, đồng thời họ cũng là người phiên dịch những lời thuyết trình của
tôi bằng tiếng Pháp sang tiếng Ý tuy rằng 80% khán giả ở đây đều hiểu
tiếng Pháp Cả ba người đều nói lên sự chờ đợi của các nhà chuyên gia và
công chúng Ý tại thành phố Torino về buổi biểu diễn này của đoàn Việt
Nam đồng thời ba vị đều nồng hậu giới thiệu quyển sách về âm nhạc truyền
thống Việt Nam của tôi vừa được dịch sang tiếng Ý. Quyển sách này được
giới thiệu và bày bán rộng rãi trên quầy.
Trong bài thuyết trình của tôi, ngoài các bộ môn sẽ được biểu diễn, tôi
có nhắc đến âm nhạc truyền thống dân gian gắn liền với cuộc sống hằng
ngày của người Việt Nam từ lúc sơ sanh đến lúc trở về nơi an nghỉ cuối
cùng. Tôi minh họa một câu hát ru, một câu hò cấy và nói sơ qua về những
câu hò, điệu lý, những bài đối ca nam, nữ; những loại nhạc có liên quan
đến tín ngưỡng và tôn giáo. Tôi cũng có nhấn mạnh vào điểm đây là lần
đầu tiên mà nhóm nhạc lễ miền Nam đi trình diễn tại nước ngoài. Ngoài ra
nhân dịp này, tôi cũng đã giới thiệu các lãnh vực văn hóa nước ta để
khơi lên trong lòng người dân Ý sự tìm hiểu về đất nước và con người
Việt Nam.
Chưa có bao giờ mà các nghệ sĩ Việt Nam cũng như người
dẫn chương trình phải làm việc trong thời khóa biểu dày đặc như vậy:
Từ 14 giờ đến 16 giờ 30 có khi đến 17 giờ tổng dợt
Từ 17 giờ đến 18 giờ : nghỉ và ăn nhẹ
Bắt đầu sau 18 giờ là chương trình biểu diễn đến 19giờ 30 được nghỉ giải
lao.
Từ 21 giờ tiếp tục đến 22 giờ 30 có khi khuya hơn vì sự hâm mộ của khán
gỉa.
Đối với tôi, vui nhứt là Ban tổ chức chịu cho tôi thời gian để giải
thích rành rẽ về các điệu thức trong nhạc tài tử: hơi bắc, hơi quãng,
hơi hạ, hơi xuân, hơi ai khác nhau thế nào và trong lúc biểu diễn,
tôi có mặt trên sân khấu để nói cho khán gỉa biết lúc nào từ nam xuân,
chuyên sang nam ai. Thật ra trong nước có lẽ khán thính gỉa chưa
có dịp biết qua những bài nghinh thiên tiếp giá, những bản nhạc dùng
trong các cuộc lễ tế như bồng ba, bồng tư, đánh thét, tiền bần hậu
phú mà tôi có dịp giới thiệu rõ ràng trên sân khấu rạp Gobetti cho
thính gỉa người Ý cũng như cách đánh trống nhạc lễ đánh tối, đánh sáng,
đánh âm, đánh dương như thế nào. Sau buổi nói chuyện và kể cả các buổi
sau, thính giả đều rất thích thú đến nói với chúng tôi là chương trình
âm nhạc Việt Nam không phải chỉ để nghe chơi cho vui tai nhìn cho đẹp mắt
mà còn mang cả thông điệp văn hóa của cả nước Việt Nam. Tuy là lần đầu
được thưởng thức mà các bạn còn muốn có dịp nghe đi nghe lại nữa. Chúng
tôi cho rằng đó là phần thưởng rất lớn ngoài những tràng pháo tay nồng hậu.
Trong bốn ngày từ 19 đến 22/9,
mỗi ngày là chương trình biểu diễn của một bộ môn. Ngày 19 là cồng
chiêng Tây nguyên do Giáo sư Tô Ngọc Thanh, trưởng đoàn Cồng chiêng Ê-đê
và các chuyên gia ánh sáng và âm thanh lo cho 2 suất biểu diễn này.
Nhờ sự can thiệp của Giáo sư Tô Nhọc Thanh đề nghị loại ra khỏi
chương trình những tiết mục cải biên, chương trình giữ được trọn vẹn nét
truyền thống của bộ môn từng được UNESCO công nhận là di sản phi vật thể
của nhân loại. Khán giả thú vị vì đây là một bộ môn nghệ thuật hoàn toàn
lạ đối với họ, tuy không hiểu rõ những nét tinh tế của nghệ thuật vì
không có sự giải thích, nhưng sau buổi biểu diễn nhiều khán giả đã lên
sâu khấu xin chữ ký và chụp ảnh chung với nghệ sĩ. Ban tổ chức cũng rất
thỏa mãn khi giới thiệu được với người dân địa phương một bộ môn nghệ
thuật từng được thế giới công nhận là kiệt tác.
Ngày 20 là phần trình diễn của đoàn chèo, ca trù và chầu văn.
Các nghệ nhân, nghệ sĩ biểu diễn rất hay. Tôi được may mắn Ban tổ chức
chẳng những chấp nhận mà yêu cầu tôi diễn giải tường tận các bộ môn và
có mặt luôn trên sân khấu để lúc nào tôi thấy cần thiết thì thêm những lời
bình luận trong lúc nghệ sĩ đang biểu diễn, có ông Fluvio Albano dịch liền
ra tiếng Ý, thành ra khi Thị Mầu trả lời cho tiếng đế nhà tao có 9 chị
em mà tao là chín chắn nhất đấy, miệng nói mình chín chắn trong khi đó
tay lại vuốt ve vai nhà sư, khán giả hiểu được sự tương phản giữa lời
nói và động tác nên cười rộ lên. Khi giới thiệu Suý Vân làm các động tác
kéo chỉ luồn kim, tôi có nhấn mạnh là (nhà kịch câm) nổi tiếng thế giới
Marcel Marceau đã thừa nhận đây là một trích đoạn rất tuyệt vời. Khán giả
cũng đồng tình với nhận xét này bằng cách vỗ tay nhiệt liệt.
Đoạn Thầy Pháp độc tấu 3 cái trống và đối tấu với dàn nhạc được hoan
nghinh nhiệt liệt.

Ca Trù
Về phía Ca
trù, tôi có dịp giới thiệu trong chi tiết
những nét đặc thù của cây đàn đáy, của cổ phách, của phách cái,
phách con, tiếng dương tiếng âm, của tiếng trống chầu vừa
tham gia biểu diễn bằng cách chấm câu, vừa khích lệ nghệ sĩ bằng những
tiếng trống khen đúng chỗ. Khi tôi nói nếu đàn và hát hay có thể đánh
hai tiếng tom (song châu, nghĩa là hai giọt nước mắt), nếu hát thật hay
thì đánh bốn tiếng tom (liên châu, lệ nhỏ liên hồi), thì đến lúc biểu diễn,
có đoạn nghệ nhân Nguyễn Văn Mùi cầm chầu đánh liên tục bốn tiếng thì
khán giả biết rằng đoạn đó rất hay và sau buổi biểu diễn họ đã nói với
tôi rằng đã bắt đầu hiểu qua về Ca trù.
Đến phần Chầu văn, tôi có giới thiệu cho khán giả biết rõ rằng màu xiêm
y liên quan đến những Thánh mẫu khác nhau, chẳng hạn như Mẫu thoải (từ
chữ thủy mà ra) thì mặc áo trắng, Mẫu Thượng ngàn mặc áo xanh lá cây, Mẫu
Thượng thiên mặc áo đỏ, thì hôm đó khi hầu giá Cô đôi Thượng ngàn khán
giả thấy mặc áo xanh là đã biết đó là một tiên thánh thuộc về rừng núi.
Khán giả rất thích thú khi thấy một bộ môn nghệ thuật trong đó có hát,
có đàn, có múa và xiêm y lộng lẫy của bà đồng và của các cô hầu giá. Nhịp
điệu lại có vẻ thúc giục khiến người nghe cũng muốn đứng dậy múa theo và
sau khi lên đồng múa mâm vàng, Cô đôi Thượng ngàn đi xuống khán giả phát
lộc thì ai cũng mong nhận được lộc, cho thấy có sự giao lưu trực tiếp giữa
diễn viên và khán giả.
Ngày 21 đến phần biểu diễn của nhạc tài tử và nhạc lễ miền Nam. Tôi lần
lượt giới thiệu trong chi tiết các nhạc khí dùng trong hai bộ môn này và
nói rõ thêm về các điệu thức, điệu Bắc tươi vui, điệu Nam thanh thản, điệu
Ai hơi buồn và điệu Oán nghiêm trang thể hiện nỗi buồn thấm thía. Tôi
minh họa các thang âm điệu thức cho khán giả có một khái niệm rồi đến
khi đờn liên tục ba bài Nam xuân, Nam ai và Đảo ngũ cung, mỗi khi sắp
chuyển từ Nam xuân qua Nam ai hay Nam ai qua Đảo ngũ cung, tôi báo trước.
Các nhà nghiên cứu vô cùng thích thú thấy rõ những điểm khác nhau đúng
như lời giới thiệu.
Về phía Nhạc lễ, khán giả biết phe văn và phe võ là thế nào, khi đánh
bài Nghinh thiên tiếp giá hay Bồng ba bồng tư, tiền bần hậu phú, mỗi lần
tôi đều báo trước chức năng của những bài đó trong các cuộc lễ tế. Ban
nhạc lễ biểu diễn rất hay và đặc biệt là gây ấn tượng với Ban tổ chức đến
độ họ cho biết có ý định mời nhóm Nhạc tài tử và Nhạc lễ miền Nam trở lại
Ý trong một dịp khác. Theo Ban tổ chức thì các chương trình chèo, ca trù
và chầu văn vừa hay vừa lạ lại không đòi hỏi số đông diễn viên nên sẽ dễ
dàng để được mời đi biểu diễn xa.
Đêm cuối cùng là Nhã nhạc cung đình Huế,
được Ban tổ chức trân trọng sắp xếp diễn tại thính đường lớn của Nhạc viện
Torino sức chứa cả ngàn khán giả. Hôm đó khán phòng không còn một chỗ trống
- với sự hiện diện của nhiều quan chức của thành phố - tuy đông đúc
nhưng không khí vẫn trang nghiêm. Phóng viên các hãng thông tấn, báo chí
và truyền hình cũng đông hơn. Về phía đoàn Việt Nam thì buổi biểu diễn
đêm đó cũng có phần đặc biệt hơn các buổi trước, từ số lượng diễn viên
đông đảo đến xiêm y màu sắc rực rỡ, nhạc cụ phong phú, lại có thêm nhiều
diễn viên trẻ đẹp.
Nhưng có điểm khó khăn cho tôi là theo truyền thống của Nhạc viện tôi chỉ
được phép giới thiệu ngắn gọn trong vòng từ 10 đến 15 phút đầu chớ không
được chen vào trong phần biểu diễn. Các nội dung về những tiết mục biểu
diễn được in sẵn trong tờ chương trình bán cho khán giả với giá 1 euro để
đọc trước khi xem biểu diễn.
Đây là một điều khó cho tôi, bởi trong 15 phút đã phải mất một ít thì giờ
để chào mừng quan khách và cám ơn chính quyền cũng như Ban tổ chức tạo mọi
thuận lợi cho đoàn nghệ thuật Việt Nam sang đây biểu diễn. Tôi cũng nhấn
mạnh không thể không nói dài dòng đôi chút để giới thiệu một bộ môn nghệ
thuật được công nhận là di sản thế giới, có chiều sâu của nghệ thuật và
bề dày lịch sử như nhã nhạc cung đình, đồng thời trích dẫn câu nói của
Romain Rolland Âm nhạc dầu ai nói gì thì cũng chưa phải là một tiếng nói
đại đồng, phải cần cái cung của tiếng nói để bắn mũi tên âm thanh vào
lòng người nghe. Sau đó, tôi giới thiệu tóm tắt các tiết mục biểu diễn
đêm đó gồm đại nhạc, tiểu nhạc, và những điệu ca múa cung đình.
Tuy phần giới thiệu sơ lược như thế nhưng nhờ khán giả đêm ấy có chọn lọc
nên mọi người vẫn thưởng thức trọn vẹn những nét đặc sắc của nhã nhạc
cung đình và vỗ tay nhiệt liệt hoan nghênh sau mỗi tiết mục, nhứt là màn
múa Lục cúng hoa đăng.
Ngoài sự hoan nghênh thường lệ, tôi rất xúc động khi có nhiều giáo sư
chuyên môn nghiên cứu âm nhạc, kịch nghệ đến cám ơn cả đoàn và nói riêng
với tôi rằng tất cả các chương trình đều có những nét đặc thù và hôm nay
là lần đầu tiên các vị ấy đã khám phá giá trị nghệ thuật của âm nhạc
truyền thống Việt Nam, không phải đây chỉ là những chương trình để khán
giả đến mua vui trong chốc lát cho thỏa tánh tò mò mà các bộ môn đều
mang một thông điệp văn hóa của âm nhạc Việt Nam.
Sau khi chương trình chấm dứt, Ban tổ chức lên sân khấu tặng một bó hoa
lớn cho tôi là người đại diện đoàn nghệ thuật Việt Nam. Tôi vừa chuẩn bị
trở vào hậu trường thì bỗng nhiên bốn nữ diễn viên trẻ trong trang phục
cung nữ tiến ra, mỗi người cầm trên tay một bó hoa trao tặng cho tôi 4
bó hoa, xem như thay cho lời cám ơn của toàn đoàn.
Quả thật nếu chỉ nghĩ đến doanh thu thì chắc chắn số tiền chi ra để mời
62 nghệ sĩ, nghệ nhân từ Việt Nam xa xôi đến biểu diễn thì con số thu được
cho những buổi biểu diễn này là hoàn toàn chẳng đáng kể. Nhưng do ý muốn
tìm hiểu truyền thống âm nhạc của một đất nước xa lạ mà thành phố Torino
đã sẵn sàng chịu chi phí lớn lao này, đó là điều làm tôi ưu tư khi nghĩ
đến thực trạng âm nhạc truyền thống trong nước chưa được đãi ngộ đúng mức
cũng như chưa đựơc sự quan tâm của thính giả nước nhà.
|