Số phận 74 bức ảnh qua 2 cuộc kháng chiến
Bộ ảnh gồm 74 bức, tái hiện gần như đầy đủ diễn biến của đám tang lịch sử
Trần Văn Ơn ngày 12-1-1950 đă “im lặng” trong suốt hai cuộc kháng chiến dưới mặt
nệm ghế sofa. Măi đến năm 1976, bộ ảnh này mới có cơ hội lên tiếng về sự hiện
diện của ḿnh.

Thầy Nguyễn Văn Thiện (78 tuổi), nguyên hiệu trưởng đầu tiên của Trường THPT
chuyên Lê Hồng Phong, TP.HCM, xúc động nói: “Năm 1976, tôi vận động anh em cựu
học sinh Trường Petrus Kư (nay là Trường THPT chuyên Lê Hồng Phong) tập hợp
những tư liệu, h́nh ảnh để làm sách lịch sử về trường. Một hôm, có một người đàn
ông mang đến một cuộn phim và 74 bức ảnh gốc...”.
Thầy Thiện quá bất ngờ và xúc động ngay khi bắt đầu xem những tấm h́nh đầu tiên.
Đó là những h́nh ảnh chụp lại gần như tất cả diễn biến của đám tang anh Trần Văn
Ơn. Quá khứ của một thời học sinh hiện về. Năm đó, 18 tuổi, Nguyễn Văn Thiện
đang là học sinh Trường trung học Mỹ Tho, một ḿnh bắt xe lửa lên Sài G̣n dự đám
tang anh Trần Văn Ơn cùng với học sinh ở khắp mọi nơi... H́nh cũ, trắng đen
nhưng chất lượng màu rất tốt. Có một số tấm bị rung, nḥe nét. Có lẽ người chụp
bị người khác chạm vào khi đang chụp...
Người đàn ông ấy kể với thầy Thiện rằng ông không phải là thợ chụp h́nh, chỉ là
một người dân b́nh thường muốn chụp lại đám tang lớn chưa từng thấy trong đời
ḿnh. Sau đám tang anh Trần Văn Ơn, chính quyền lùng bắt những người đi đầu
trong tang lễ rất gắt gao. Người đàn ông ấy sợ liên lụy đến gia đ́nh và để tránh
rắc rối đă im lặng tuyệt đối về sự hiện diện của cuộn phim lịch sử kia. Ông lặng
lẽ rửa phim rồi bí mật cất giấu ở giữa ḷng ghế sofa.
Hai cuộc kháng chiến trường kỳ qua đi, biết bao vật đổi sao dời, người đàn ông
ấy vẫn quyết giữ bộ ảnh và cuộn phim quư giá đó. Khi đất nước được thống nhất,
ông vẫn giữ im lặng về số phận của 74 bức ảnh kia. Măi đến khi nghe tin có cuộc
vận động tư liệu, h́nh ảnh về phong trào đấu tranh của học sinh Trường Pétrus Kư,
ông mới dám làm “sống dậy” bí mật suốt bao năm trời đằng đẵng...
“Có lẽ do quá xúc động, tôi đă quên mất không hỏi rơ họ tên người đàn ông có tấm
ḷng đáng quư ấy. Tôi chỉ nhớ người đó hơn tôi chừng 5-6 tuổi và tên Mai. Trước
và sau ngày miền Nam được giải phóng, anh ấy dạy ở Trường cấp II Kiến Thiết
(Q.3)” - thầy Thiện nhớ lại. Chỉ có manh mối duy nhất rất mỏng manh in nổi trên
một tấm ảnh mà qua thời gian, nét c̣n nét mất: “Duyen (hoặc Luyen) Photo” kèm
ḍng địa chỉ (số không rơ): “...00e Dakao SaiGon”. Tác giả của 74 bức ảnh lịch
sử chưa từng được công bố rộng răi này hiện ở đâu? C̣n sống hay đă mất? Những
câu hỏi ray rứt vẫn đặt ra khi số phận của bộ ảnh lịch sử chưa có một kết thúc
trọn vẹn...

Ngay từ sáng tinh mơ ngày 12-1-1950, rất nhiều học sinh, sinh viên tập trung tại
sân Trường Petrus Kư (nay là Trường THPT chuyên Lê Hồng Phong), dự tang lễ anh
Trần Văn Ơn

Băngrôn ghi ḍng chữ: “Bạn dầu thác tên bạn muôn đời c̣n sống” và câu đối điếu
“Chết v́ nghĩa tinh thần c̣n đó - Sống vô nhân hồn xác mất đi” của nữ sinh một
trường học Sài G̣n - Gia Định tại đám tang anh Trần Văn Ơn năm 1950.

Người thanh niên đi hàng đầu bên phải sau này chính là thiếu tướng t́nh báo Phạm
Xuân Ẩn. Ông là một trong hai người cầm băngrôn “Toàn thể học sinh Nam Việt” (tức
miền Nam) dẫn đầu ḍng người tiễn đưa anh Trần Văn Ơn. Trong cuốn Ng̣i pháo 9-1,
ông Phạm Xuân Ẩn viết: “Tấm ảnh ấy, may mà dưới thời Mỹ, cơ quan an ninh t́nh
báo địch không biết được. Nếu không họ đă tóm tôi chớ đâu để yên cho tôi hoạt
động trong ḷng địch lâu đến thế”

H́nh ảnh hiếm hoi về quang cảnh trong nhà vĩnh biệt Bệnh viện Chợ Rẫy. Trong
ảnh là bà Huỳnh Thị Tữu, mẹ của anh Trần Văn Ơn, bên quan tài con trai vào lúc
9g, bắt đầu lễ động quan.

Bà Huỳnh Thị Tữu bên cạnh chiếc xích lô chở ṿng hoa và di ảnh con trai

Ḍng người tiễn đưa anh Trần Văn Ơn chật kín những ngả đường đám tang đi qua.
Báo chí ước lượng lúc bấy giờ có đến 300.000 người xuống đường dự đám tang anh
Trần Văn Ơn (trong khi đó, dân số Sài G̣n - Chợ Lớn chưa đến 2 triệu người, tức
hơn 1/6 dân số xuống đường)

Đại diện giới trí thức đến dự đám tang có luật sư Nguyễn Hữu Thọ, kỹ sư Lưu Văn
Lang, giáo sư Vơ Thành Cứ, đốc phủ Thái Minh Phát... và một số người Pháp, trong
đó có hai phụ nữ Pháp là vợ bác sĩ Phạm Ngọc Thạch và vợ ông Hoàng Quốc Tân (đại
diện của Đảng Cộng sản Việt Nam tại Sài G̣n). Hai người phụ nữ Pháp ấy cũng đeo
băng tang đen trên ngực áo

Tấm bảng ghi ḍng chữ của ban trật tự “Thái độ của anh em toàn thể sinh viên và
học sinh: kỷ luật, ôn ḥa, b́nh tĩnh, nghiêm trang, im lặng”. Tất cả yêu cầu ấy
được mọi tầng lớp trong xă hội tham dự lễ tang ôn ḥa thực hiện. Những người lớn
tuổi và các em học sinh 10-11 tuổi tự động xếp thành hàng ngay ngắn chật kín dọc
hai bên đường dẫn vào Trường Petrus Kư

Đoàn đại diện của công nhân thợ Hăng Autobus tập trung tại khu vực gần nhà xác
của Bệnh viện Chợ Rẫy. Theo ước tính của ông Lê Trung Nghĩa - một trong những
nhân chứng của đám tang lịch sử 12-1-1950, có hơn 2.000 anh em xích lô đă dành
hẳn một ngày không mưu sinh và sẵn sàng chở miễn phí khách từ tỉnh lên dự đám
tang. Một số khác tự nguyện nhận trách nhiệm chở ṿng hoa, di ảnh và những người
già đi dự lễ tang anh Trần Văn Ơn mà kiên quyết không lấy một xu

Biểu ngữ của giới tiểu thương “Thành thật chia buồn du học sanh - Anh chị em
buôn bán lề đường Bonnad”. Báo Sài G̣n Mới số 324 ngày 14-1-1950 viết: “Rạp hát,
các tiệm buôn, tiệm may, tiệm uốn tóc, các học đường công và tư đều đóng cửa.
Một số công chức nghỉ việc. Các chợ không có người mua bán...”
My Lăng
Những đóng góp thầm lặng
Ông Mai mất lâu lắm rồi, có lẽ đến 10 năm. Con cháu mới bán nhà, người
mua vừa đập hết, mai mốt xây cao ốc! Bà cụ ngôi nhà kề bên số 83 Sương Nguyệt
Anh, TP.HCM báo với tôi về sự ra đi của ông. Tôi tần ngần, lần đầu và cũng là
lần cuối tôi gặp ông, cách đây 20 năm...
Lúc ấy ông đă ngoài 70, tóc muối tiêu, móm rọm, gầy nhom trong bộ bà ba trắng.
Trông con người này không ai ngờ 40 năm trước (1950) lại là người đă dám làm một
ḿnh một việc “động trời”: quay phim đám tang Trần Văn Ơn, một cuộc biểu t́nh
phẫn nộ của người dân Sài G̣n diễn ra trước họng súng, lưỡi lê của kẻ thống trị.
Ông không phải là đảng viên cộng sản, không phải là người tham gia kháng chiến,
chỉ là một nhà giáo trường tư b́nh thường. Ông thích nhiếp ảnh, thích quay phim,
tự mua chiếc máy quay phim 8 li bên Pháp về để chơi như một thú vui chứ không
phải phương tiện kiếm sống. Không có cán bộ cách mạng nào đến nói với ông hăy
đem máy quay phim đi ghi h́nh sự kiện lịch sử.
Thế mà, khi nghe tin “đám ma tṛ Ơn” sẽ diễn ra, cả Sài G̣n sẽ đưa tang, và dĩ
nhiên cảnh sát, mật thám sẽ xuất hiện nhung nhúc, ông không cảm thấy sợ mà ngược
lại, như ông kể với chúng tôi: “Chuyện học tṛ đằng ḿnh bị Pháp bắn, ai mà chịu
được”. Ngày hôm ấy, hầu như cả Sài G̣n đổ ra đường, ông Mai cũng thế và hơn nữa
với chiếc máy quay phim, ông nghĩ ḿnh phải ghi lại những h́nh ảnh hào hùng có
một không hai cho “bà con và con cháu biết”.
Khi cùng xem lại những thước phim đám tang Trần Văn Ơn vào một ngày cuối năm
1989 (*), ngay tại nhà ông và cũng bằng chiếc máy chiếu phim 8 li cũ kỹ, khó t́m
ở nơi khác, ông cụ trở thành người thuyết minh rất đặc biệt. Ông là nhân chứng
kể lại câu chuyện, không chỉ bằng lời mà c̣n bằng h́nh ảnh sống động, bằng những
chi tiết chỉ có ở một người quay phim, hoạt động xông xáo ở nhiều góc độ.
Trong đó có một chi tiết bất ngờ. Đó là khi tôi hỏi ông v́ sao có một đoạn phim
chuyển cảnh rất đột ngột, ông cho biết: “Đoạn ấy tôi phải ngưng quay hơi lâu v́
khi đến một góc đường tôi phát hiện có một chiếc camnhông (xe tải) chắn ngang,
không có người lái. Tôi e thằng Tây định phá nên leo lên xe t́m cách lái nó vào
lề đường”. A! Và như thế, thêm một suy nghĩ, thêm một hành động đóng góp rất
thiết thực và rất thầm lặng cho cuộc đấu tranh hôm ấy.
Sau khi quay xong, ông đem phim về nhà, đóng gói kỹ càng, rồi t́m người quen t́m
cách gửi đi in tráng ở Pháp và lấy về an toàn. Thế rồi từ năm 1950-1975, ông
giấu cuộn phim liên quan đến Việt Minh trong nệm ghế salon ở nhà và thỉnh thoảng
có dịp thuận tiện lại lấy ra “chớp bóng” cho con cháu và người quen xem. Ông
cười khà nói với tôi: “Qua biết để cuộn phim này trong nhà nguy hiểm lắm nhưng
qua không sợ. Qua cũng không muốn bán cho ai, nó là vô giá”.
Ngay sau giải phóng, ông cho Trường Pétrus Kư - đổi tên là Trường Lê Hồng Phong
- mượn cuốn phim để chiếu. Và rồi trường xin luôn để dùng trong các kỳ lễ 9-1,
kể cả có lúc đưa lên truyền h́nh ông cũng vui vẻ đồng ư. 14 năm sau, khi chúng
tôi đến gặp ông để hỏi về bộ phim, vẫn không có một cơ quan nào có giấy khen hay
thư cảm ơn! C̣n ông th́ chỉ cười: “Qua cần cái đó để làm ǵ!”.
Cách đây 60 năm, ngoài ông là người tự nguyện quay phim, chúng tôi được biết c̣n
có một số người cũng tự nguyện chụp ảnh sự kiện lịch sử “đám tang tṛ Ơn” và
cũng đă vui vẻ gửi tặng pḥng truyền thống nhà trường. Có lẽ bây giờ hầu hết
những chứng nhân và hơn thế nữa, những người đóng góp thầm lặng cho lịch sử ấy
đă nên người thiên cổ như ông Nguyễn Văn Mai - người quay phim đám tang tṛ Ơn.
Những người dân nghĩa khí như thế không đ̣i hỏi phải có ai đó làm ǵ cho họ. Bởi
ai rồi cũng phải ra đi và cái cần thiết để lại là một cuộc sống tốt hơn, giàu ư
nghĩa hơn cho những người ở lại. Cho phép tôi gửi đến ông cụ Nguyễn Văn Mai và
những người như thế một nén nhang tưởng nhớ, dẫu muộn màng.
PHÚC TIẾN
Mời xem h́nh ảnh lễ truyền thống 9-01-2010 của nhóm cựu học sinh Petrus Kư-Lê Hồng Phong 73-80 tổ chức tại trường THPT chuyên Lê Hồng Phong