Tin buồn

Ban liên lạc Thầy Cô & cựu học sinh Petrus Kư-LHP vô cùng thương tiếc báo tin :

Thầy Nguyễn Ngọc Nam , giáo sư Vạn Vật trường Trung học Petrus Trương Vĩnh Kư ,vừa từ trần lúc 12g50 ngày 15-02-2011

tại 6A/3 Bà Triệu Dalat, hưởng thọ 75 tuổi . Lễ động quan ngày thứ sáu 18-02-2011 và đi hỏa thiêu.

Ban liên lạc xin thành kính phân ưu cùng gia đ́nh Thầy Nam và cầu chúc hương hồn Thầy Nam sớm tiêu diêu nơi miền cực lạc.

Tưởng nhớ Chú Nam

Sáng hôm qua,điện thoại reo lúc đang ngồi họp trong sở làm,nh́n trên display thấy số phone lạ từ nước ngoài,hơi chần chừ nhưng tôi vẫn nhận phone!
- Hallo Phong,anh Dũng đây,báo cho em tin buồn Thầy Nam vừa mất trưa nay trên Dalat,em báo tin này đến Thầy Cô và anh em Petrus Kư,anh sẽ liên lạc với anh Ngày ở Việt Nam ...
Trước đó chỉ có vài giây c̣n đang hùng hổ tranh cải với đồng nghiệp trong buổi họp,tôi lặng người,sửng sốt,nghẹn ngào... không nói tiếng nào đứng dậy ra khỏi pḥng họp và chỉ trả lời phone thật ngắn gọn : - " Em cám ơn Thầy,cám ơn anh Dũng , em sẽ báo ngay tin buồn  đến các anh chị em Petrus Kư,nhờ các anh bên VN giúp dùm,đại diện Petrus Kư Âu Châu lo ṿng hoa và tiễn đưa Thầy Nam cho trọn vẹn." Tôi không c̣n đầu óc cho buổi họp nữa,v́ vậy trở về pḥng làm việc và gởi ngay email báo tin buồn này đến quí Thầy Cô , anh chi em Petrus Kư khắp năm châu.Ba mẹ tôi đang bên California nhận được tin này chắc đau ḷng lắm...Gởi mail xong tôi đóng cửa,ngồi lặng trong pḥng một ḿnh mà không kềm được nước mắt...H́nh ảnh,kỷ niệm với Thầy Nguyễn Ngọc Nam,cựu giáo sư Vạn Vật trường Petrus Trương Vĩnh Kư,với tôi là Chú Nam,với bạn bè,đồng nghiệp ,hàng xóm của Ba Mẹ tôi là "ông đạo Nam"...như một cuốn phim quay thật chậm trong đầu tôi.

Từ khi ra đời đến lúc rời quê hương ở tuổi 20,tôi nhớ không có lúc nào vắng bóng Chú Nam trong gia đ́nh tôi,ngay cả trong sinh hoạt của đại gia đ́nh,cả bên nội cũng như bên ngoại,trong những ngày Tết,ngày giỗ ,đám tiệc,đám cưới,đám tang...Chú Nam không lập gia đ́nh,sống với Mẹ ở đường Trần Hưng Đạo ngôi nhà mặt tiền,góc đối diện với Sở Cứu Hỏa Saigon.Hàng ngày Chú tản bộ đến trường đi dạy,không phải v́ nhà gần trường mà Chú đi bộ,suốt cuộc đời Chú chưa từng đi xe đạp nữa,chớ đừng nói đến xe gắn máy hay xe hơi,mặc dầu ngay tại nhà Chú là trường dạy lái xe ! Với tôi , và chắc chắn với tất cả Thầy Cô,anh chị em Petrus Kư ,Chú là một người thật b́nh dị,ngoài bộ áo trắng quần tây,đến giờ tôi chưa có một h́nh ảnh nào khác,b́nh dị đến độ gia tài đi dạy một bộ nghiêm,một bộ nghỉ.Và cứ mỗi năm Têt đến,tôi c̣n nhớ Bác Tư tôi lại may sắm cho Chú một bộ mới ,để mà mùng một Tết cả đám kéo nhau đến mừng tuổi ông bà nội,ông bà ngoại tôi.

Tuy gia tài chỉ có mậy bộ đồ măc đi dạy học,nhưng mà " của ngầm " trên sách vở,báo chí,kiến thức ...th́ tôi chắc chắn là vô giá,Chú Nam phải xếp vào hàng " mọt sách ' thứ nhất trong thiên hạ ! Thầy Nam Petrus Kư đi dạy không bao giờ soạn thảo và mang theo bài vở,trên người th́ luôn luôn có một cuốn sách hay cuốn báo,không phải tiếng Việt mà là tiếng Tây,tiếng Anh ...Thầy Nam " quái đản " nhất thiên hạ ở chỗ không nói được một câu tiếng tây, tiếng mỹ (cả ḍng họ tôi chưa ai nghe lần nào!) nhưng mà lịch sử,địa lư,tin tức ,thời sự và khoa học kỷ thuật...trên toàn thế giới Chú đều nắm rơ đọc qua sách báo ở nước ngoài.Tôi được Chú giải thích chỉ dẫn trong suốt thời niên thiếu.

Có những đêm hè nóng nực,Chú cháu trăi chiếu ngoài sân,ngắm trăng,ngắm sao,ngắm những vệt máy bay trên trời...Những dịp như vậy Chú không kể chuyện " chú cuội,chị hằng " cho một đứa bé mới 9 , 10 tuổi như tôi mà lại kể về chương tŕnh Apollo,cách nhận ra những cḥm sao để định hướng,những chương tŕnh thí nghiệm của Mỹ,chế tạo X1,máy bay đầu tiên,bay vượt qua bức tường âm thanh...Ngày hôm sau,Chú đem đến cho tôi xem những tờ báo,những bài report mà Chú kể đêm trước,lúc đó chỉ có nước xem h́nh cho đă chứ biết mốc tiếng tây , tiếng u ǵ đâu mà đọc.Tuy vậy tôi cũng rất hảnh diện biết nhiều điều hay lạ hơn bè bạn cùng lứa.Tôi chưa từng học một giờ với Thầy Nam trong trường,tuy vậy tôi dám quả quyết với mọi người ,Thầy Nam là một Thầy dạy môn Vạn Vật rất giỏi,rất yêu nghề, đầy trách nhiệm.

Chú Nam rất thích Dalat, có lẻ v́ cái không khí yên tĩnh,trong lành,gần gủi với thiên nhiên của Thành phố cao nguyên này (ở thời đó, bây giờ th́ tôi không biết được !) Năm nào Chú cũng đi Dalat ít nhất 2 lần,vào dịp hè ,hay dịp Tết.Có vài lần tôi cũng may mắn được Ba Mẹ cho phép đi theo Chú lên Dalat.Những lần đi với Chú có thể nói là đi một ngày đàng,học một sàng khôn.Chú cháu hàng ngày lang thang khắp hang cùng ngơ hẽm của Thành phố sương mù,đi Cam Ly,Prenn,Pongour,Datanla...thủy điện Đa Nhim,Đa Thiện,Suối Vàng...đặc biệt là bất cứ nơi nào hai Chú cháu tôi đều đi "lô ca chân",đi đường tắt,qua rừng,qua suối...Trên đường đi Chú thường chỉ cho tôi những cây cỏ hoa lạ,những loài dương xỉ, những loài thực vật họ " hiển hoa bí tử", hay " hiển hoa khỏa tử", cả những loài sinh vật chim chóc,bướm,bọ xít ,côn trùng ...và cả hàng gia tộc của từng loài.Thuở nhỏ tôi được Ba Mẹ cho đi hướng đạo,bởi vậy đi đâu tôi cũng có cuốn sổ tay nhỏ để ghi chép mọi việc,lại thêm " Learning by doing" như vậy nên đến khi học môn vạn vật tôi cảm thấy rất thích và nhất là dân lười học cở tôi khỏi cần học bài là khoái rồi!!!

Chú Nam yêu Dalat,có lẻ v́ vậy mà khi Mẹ Chú qua đời,và không c̣n dạy học nữa,Chú dọn lên sống hết cuộc đời c̣n lại,thật đơn giản,ẩn dật ở thành phố này.Đến hôm nay Chú ra đi vĩnh viễn mà vẫn chưa có dịp trở lại Saigon,với ngôi trường thân yêu,với bạn bè,nay chẳng c̣n được mấy "thằng",với đám học tṛ cũ...tôi bổng dưng cũng cảm thấy nghẹn ngào cho ḿnh.

Nhà tôi nằm trong khu nhà Thầy Cô và nhân viên sát bên cạnh trường,có lẽ v́ vậy mà bạn bè hàng xóm của Ba Mẹ tôi cũng là đồng nghiệp với nhau.Khi rănh rỗi Bác Tạ Kư.bác Ái,bác Liêm.bác Thọ...Chú Nam ,Lễ, Minh, Biên, Đính, Giao...các Thầy thương gặp nhau nhà Ông Vốn nơi đầu hẻm .Người này đánh cờ tướng,người kia uống trà tán gẫu chuyện đời,đến cuối tuần th́ hú nhau vô " chuồng gà " đánh mạt chược/Majong.Tôi vẫn nhớ những buổi các Chú , các Bác xoa liền tù t́ sáng đêm,suốt trọn cuối tuần và ngay cả những chuyện " thằng Tạ Kư thua ván cờ dến bàn cờ vô đầu thằng Nam" có lần nghe Bác tư tôi kể lại...Tôi dám chắc những t́nh cảm bạn bè thân thiết của các Thầy trong trường Petrus Kư,từ thế hệ các Sư huynh Petrus Kư,cho đến thế hệ tôi đến giờ này cũng không thể so sánh được.

Sáng nay ,vừa vô đến Sở,nhận được rất nhiều email của Thầy Cô,anh em Petrus Kư khắp nơi chia buồn.Nhất là bên nhà,tối hôm qua các anh đă đi suốt đêm đến Đalat lúc 5 giờ sáng,phải chờ đến 7 giờ chợ Đalat mở cửa để đặt các ṿng hoa ,rồi nhanh chân đến nhà để gặp Thầy lần cuối trước giờ liệm quan và lễ phát tang.Trước căn nhà đơn sơ trong một xóm nhỏ Đalat,trước quan tài Thầy Nguyễn Ngọc Nam,toàn những ṿng hoa của học tṛ Thầy,chắc hẵn Chú Nam cũng mỉm cười bên cỏi vĩnh hằng.Anh em cũng rất hănh diện là bọn học tṛ đối với một người Thầy cương trực của trường Petrus Trương Vĩnh Kư đă làm tṛn bổ phận "Tôn Sư trọng đạo" luôn vô cùng lo lắng quan tâm đến Thầy Cô.Tinh thần Petrus Kư thể hiện như vậy chắc không c̣n ǵ có thể so sánh được.

Trong ngày động quan,lễ hỏa táng,chúng em,chúng con của đại gia đ́nh Petrus Kư,rất nhiều người không có mặt tiển đưa Thầy,tiển đưa Chú lần cuối.Xin ngồi lại đây.tịnh tâm lắng ḷng,thắp một nén nhang nguyện cầu linh hồn Thầy,Chú sớm về miền Tịnh độ

Phạm Quôc Phong – Petrus Kư Âu Châu - Frankfurt/Germany 16.02.2011

H́nh ảnh lễ tang Thầy Nguyễn Ngọc Nam do các bạn cựu học sinh Nguyễn Minh Nghĩa,Lê Anh Dũng 65-72 , Nguyễn Minh Trung 70-77 và Bùi Hữu Cao 63-70 đên viếng và tiển đưa Thầy Nam về nơi an nghỉ cuối cùng