Các bạn PK thân mến ,
Không biết tại sao dạo ni lại lười
viết thư thăm bạn... ..dù mỗi lần nhận được một " điện thơ " của nhóm ḷng lại
dậy dâng niềm vui , đọc tới đọc lui hoài ...Có lẻ v́ bận rộn và khá mỏi mệt
với cuộc sống ...Một vài đêm trằn trọc không ngủ được ..quay sang người nằm
cạnh ....bàn chuyện về " hưu " . Nhưng sáng hôm sau , nhớ trong vài emails
trao đổi cùng anh Trần Quang Hải , người đàn anh đáng kính đang " keep going
" mạnh mẻ để đóng góp cho nền âm nhạc Việt Nam... ..dù anh vào Petrus Kư
lúc ấy c̣n gọi là Lycée .....nghĩ lại ḿnh là hậu duệ xa lắc lê thê... ..đành
tiếp tục bài ca " tiá em là nông dân đi cày bừa "rồi tiếp tục bương ba với
cuộc sống .
Các bạn thân ,
Úc đang bước vào mùa
xuân tuy vậy những cơn nóng " cháy rừng " đă răi rác xuất hiện . Mong những
vận động của Al Gore, Bill .....về những vấn đề bảo vệ môi sinh sẽ giúp cho
các thế hệ sau bớt ngột ngạt hay tránh được những khổ nạn của thiên tai .
Dân Úc , tuần qua , đă
tham dự hai giải chung kết " banh bầu dục " , Rugby League tại Sydney và AFL
tại Melbourne ....Ngày mới đến miền đất hiền hoà này vẫn nhớ đến những buổi
nắng gắt ngồi xem những trận banh tại sân Cộng Hoà Thống Nhất hoặc nghe Huyền
Vũ tường thuật qua chiếc radio nhỏ ...mê quá đi thôi ...Nhưng rồi sau 20 năm
ở xứ người ..môn banh bầu dục đă đi vào một phần nào của " người vận động
viên ghế xa lông này " ....
Và rồi mùa bóng qua , dù thắng
hay thua, mọi người không quan tâm lắm chỉ tiếc không c̣n những ḥ hét trên
sân cỏ........nay dân Úc chuẩn bị " cá độ chính trị " trong những ngày sắp tới
...Cuộc bầu cử liên bang sẽ diễn ra trong ṿng ba tháng tới ....Người dân ở
xứ " Down Under " này thích " độ " thật ....Không kể những máy " bấm pokers
" đầy rẩy , rồi đua ngựa , đua chó ..tất cả những môn thể thao trong nước và
quốc tế.....họ c̣n thách nhau cá " đảng nào thắng ...ông nào sẽ là thủ tướng
..." ..một đô la trúng gần ba cho đương kim thủ tướng John Howard và một đô
chỉ được thêm 50 xu cho thủ lảnh đảng lao động đối lập Kevin Rudd ...Tôi
không thích " ăn thua " ..nhưng ở " quê hương mới " này...chọn người lảnh đạo
hay bỏ phiếu bằng những " độ cá " th́ tôi thấy không c̣n ǵ dân chủ bằng
....
Các bạn thân ,
Đầu năm 2007 t́nh cờ được
báo tin sự ra đi tức tưởi của anh Trần Phước Thuận ( PK 62-69 ) tại Houston
....anh em Petrus Kư xôn xao thăm hỏi , t́m cách giúp đở ......Tinh thần PK
mảnh liệt thật ..dù trong nhóm ..mailing list ấy hầu như không ai biết đến
những người khác ....thế mà đàn anh đàn em từ Trương Quí Hoàng Phương ..người
được bạn Nguyễn Ngọc Sơn ở Cali gọi là ..gạch nối của Petrus Kư - Lê Hồng
Phong ..cho đến những đàn anh từ nhiều năm trước đă nối ṿng tay lớn trong
t́nh thương ..qua nhiều Châu Đại Dương ...mạnh mẻ đến nổi Dr Huỳnh Cẩm
Chương , đại diện PK tại Đức đă viết lên " Hoan Hô Tinh Thần Bạn Bè Petrus
Kư ... Petrus Kư muôn năm " ....Đây có phải là những câu nói ấm t́nh trong
mùa đông tuyết rơi ở Âu Mỹ ..hay làn nước mát của đại dương trong mùa hè rực
nắng của Sydney .....Cám ơn ...xin cám ơn Petrus Kư .
Gần đây . đọc tới đọc lui những
tin về " Học Bổng cho cháu Thùy Dung học y tá " . Thùy Dung là con gái lớn của Bùi
Minh Châu , người bạn cùng khoá ...và có lẻ Châu là người đă trải qua nhiều
cơ cực nhất trong nhóm ....Nay Minh Châu chỉ mong cho Thùy Dung được có cơ hội
thành một người hữu dụng của xă hội ....Khi được báo tin...các bạn đă " chip
in " những gíup đở ..từ bạn Nguyễn Văn Bá ..đến Bùi Quốc Tuấn , Trần Quốc
Nam , Bền , Nhật Trung .....và đặc biệt người bạn trẻ Đỗ Dzũng ..ở US ..dù
chưa biết Bùi Minh Châu , dù chưa gặp Thuỳ Dung ..thế mà đă xung phong bảo
trợ mọi mặt cho suốt học tŕnh của cháu .....Bravo Dzũng và tất cả ..các bạn.....Những
men của cuộc sống được ủ từ những đồng môn......đêm nay tôi xin uống ly rượu
nồng cay này ...một chút ǵ đó dù nhỏ bé.....nhưng là niềm vui của t́nh người
phải không các bạn ....
Rồi khi bạn Chí Bửu cần mổ tim
tại quê nhà....th́ Hữu Nhật từ Canada , Vơ Quốc Khanh và các ' chiến sĩ vô
danh " từ Mỹ , Phú Du ở Đức cũng đă âm thầm góp tay vào giúp người bạn đang
gặp cảnh khó khăn .....đẹp lắm t́nh đồng môn....
Và khi bạn Vơ Trung Trực....mười
năm không gặp tưởng t́nh đă cũ...từ Melbourne về thăm Sàig̣n...th́ việc đầu
tiên là bạn đóng góp vào Quỹ Tang Trợ cho nhóm và cho trường . Xin cám ơn
nhà kiến trúc sư , trưởng khối văn nghệ PK 65-72 , người bạn thật dễ thương
..và thương cũng rất dễ ( Xin nhắc Tony Trực ...bạn Huỳnh Thăng Long vừa ra
một CD đầu tiên " Vượt Thời Gian " thật hay, ở tuổi 54 ...mời Trực vào mạng
của Bá nghe cho vui )
Tuần qua khi vừa gắp miếng bánh
phở tại quán An .....th́ anh Phan Chi Hiệp bước đến nhắc " Ê , lâu quá ..không
viết lách chi hết zvậy " . Ngước lên nh́n người đàn anh cũng là người bạn
thân ...ḷng thầm mừng . Anh Phan Chi Hiệp là người không mỏi mệt trong những
công tác từ thiện , " He never ever say no ", nhất là những chương tŕnh thiện
nguyện hướng về trường xưa .....Xin cám ơn anh , và xin cám ơn các bạn trong
nhóm thiện nguyện Úc Châu : Trần Tam , Kinh Luân , Vơ Cát , Peter Tín , Xuân
Thành , Quốc Hào , Vương văn Hải , Xuân Phúc , Paul .... Mong những giọt
nước ...sẽ làm ly tràn v́ t́nh yêu thương của các bạn .
Các bạn thân ,
Trong nhóm chúng ta có những
người rời quê hương 35 năm , có người vừa đi định cư ..ngược lại cũng có những
bạn hát bài " Về đây khi mái tóc c̣n xanh xanh .."
" Quê Hương .." hai tiếng ngọt
ngào t́nh tự . Ngày tôi rời Sàig̣n ...quê hương chỉ c̣n trong trí nhớ ,
không dám mơ ngày trở về....Hơn 25 năm qua , tuổi đời chồng chất , nh́n đàn
con ngày càng lớn dần ...tiếng Anh Úc nhuyễn nhàng ..tiếng Việt ấm ớ , rồi
ḷng tự hỏi :" Tôi là ai ..và các thế hệ sau tôi sẽ là ai ...." Hỏi dễ ..nhưng
nhiều lần lang thang trên phố Sydney , nh́n làn nước biển trong xanh , ngồi
nâng ly bia lạnh với " tạp chủng quốc " hay bước nhẹ trên Nguyễn Huệ , Bàn Cờ
...ngồi lặng ở quán Tre Vũng Tàu nh́n ra biển lớn....tôi vẫn chưa t́m được
câu trả lời .
Tuần qua t́nh cờ , tôi được
đọc một vài bài viết ngắn của các bạn trong nhóm ...viết về Quê Hương ..có lẻ
viết vội vàng trong giờ trưa .....thấy ngồ ngộ ..xin chia sẽ cùng nhóm .
Một bạn khởi đầu :
" Các bạn của tôi ơi
,
Sáng sớm thứ
năm , mặt trời dậy sớm , cả một không gian chan ḥa ánh b́nh minh dù mới sáu
giờ sáng .
Đẹp thật cảnh
thiên nhiên , những đóa phượng c̣n ủ trong vài giọt sương nũng nịu , những
cánh chim bay trên trời xanh chiu chít , tiếng sóng vỗ nhè nhẹ bên bờ Thái
B́nh ...tôi bắt đầu một ngày với những bước chân nhẹ theo màu xanh đại dương
.
Chiếc xe buưt đầu
tiên của ngày thưa thớt ....tôi chẳng màng v́ đầu óc đang miên man . Ly cà
phê phin đen được vợ pha sẵn từ đêm trước không đủ cho " qua cơn mê ' của
tôi trên đoạn đường xe lửa về Bankstown .
Thế mà đă ba năm
....tôi vẫn nhớ ngày ấy .....ngày mà tôi tiển một người bạn thân về vùng " xứ
lạnh sương mù ".
Ba năm với những
đổi thay đến với bạn tôi ...vần vũ với những thay đổi trong cuộc sống của
chính tôi từ ngày đặt chân đến Úc ...hơn 20 năm qua .
Ngày đầu tiên
...tôi thầm nhủ " miền đất hứa " rồi miệt mài xây dựng cuộc sống ......Những
khổ nhọc , những đớn đau v́ chia cắt , những thất bại ...và những an ủi của
cuộc sống ...nay tôi tạm đứng vững ở " xứ người " với mái tóc bạc trắng ....Tôi
gọi là xứ người ..v́ tôi không nói " tiếng Mẹ đẻ " thân yêu của tôi với đa số
cư dân ở đây .
Rồi ngày tháng dần
trôi , ngồi làm việc ..những sáng trời đẹp , những trưa hè oi bức , những
đêm đông lạnh sương ướt đẩm chiếc áo len mỏng .....rồi những đứa con của tôi
ra đời ...tôi thấy xứ người ngày càng gần tôi hơn .
Thế mà lạ , có một
chút ǵ đó trong tâm tưởng giục bảo tôi .." Bạn ơi quê hương bạn xa ngh́n
trùng ..về nhé " ....Rồi tôi cố t́m lại chút hương thời gian đó . Trong thập
niên qua , hơn mười lần về thăm lại quê hương của tôi .....con tim rướm máu
..những giọt nước mắt nóng , những hạt cát biển Vũng Tàu nóng bỏng , những
sóng gầm gừ như chực nuốt trôi những thuyền đánh cá nhỏ bé c̣n lênh đênh
chưa đến bến bờ ...những đêm lang thang trên phố quen Sàig̣n cùng vài người
bạn cũ ..tôi tưởng ḿnh đă ch́m đắm vào " t́nh quê hương " từ đáy tim của
tôi .......
Nhưng rồi , sau
vài lần về thăm ..tôi cảm thấy có một ǵ đó ..ngăn cách tôi ...T́nh tự quê
hương không như hằng đêm tôi mơ ước ....Tôi bước vội trong căn hẻm nhỏ ..trên đại
lộ lớn ..tôi ở ngày xưa ..bước nhanh v́ người xung quanh biết tôi là " kẻ lạ
"....tôi ngồi nâng ly cùng những người bạn cũ ...nhưng trong thâm tâm th́
hai gịng tư tưởng và cuộc sống hoàn toàn trái ngược nhau ...
Mỗi đêm ở Sàig̣n
..nơi tôi lớn lên ...nằm nh́n lên vách của căn pḥng nhỏ trong khách sạn ...tôi
cố t́m những chú thằn lằn nho nhỏ trường dài như ngày xưa ..nay không c̣n nữa
...Ḷng trầm xuống ..tôi thầm nhủ " Vâng tôi là người khách lạ trên quê
hương tôi ..."
MH ( trưa 27/09/07
)
..........
Rồi một bạn trả lời ..
" VÂNG TÔI LÀ
NGƯỜI KHÁCH LẠ TRÊN QUÊ HƯƠNG TÔI...." Đọc thấy xôn xao lắm . Có thật khẳng
định vậy không bạn ?
Trừ một số " đẻ
bọc điều " , đa số người đời đều " ba ch́m bảy nỗi hai mươi mốt cái long
đong " , cách nh́n quê hương hay cuộc đời do đó cũng theo nhịp bảy nỗi ba
ch́m ấy . Mong rồi có lúc bạn sẽ không c̣n " cảm " là người khách lạ .
Bạn có biết chăng ?
Nỗi niềm của kẻ
tha hương trở về thăm quê cha đất tổ vào tuổi 60 phải khác lúc hắn ở tuổi 40
. Sự cảm thông khi hồi hương của người xa xứ có sự nghiệp ổn định có lẽ rất
khác với thời hắn ta lê lết xứ người lo chuyện " gạo cơm " tạm bợ hằng ngày
. Và ...người viễn xứ với gia đ́nh đầm ấm vợ ngoan con đẹp chắc chắn sẽ có
cái nh́n về quê hương hoàn toàn khác so với kẻ đang bối rối hôn nhân trở về
thăm quê mẹ . Người về thăm quê mẹ mà Mẹ và thân nhân không c̣n , người về
thăm quê muốn chen chân đóng góp một cái ǵ đó cho quê hương mà không làm được
th́ đương nhiên tự ḿnh sẽ thấy xa lạ .
C̣n nữa , thế giới
tội nghiệp mà chúng ta đang sống đă mở ra quá nhiều " cửa sổ " ( Windows NT
, Windows 2000 , Windows XP , Windows Vista ). Người ta nào cần phải di chuyển
h́nh hài của ḿnh đi đâu , chỉ cần nh́n qua Windows là thấy được cả trời quê
hương , nh́n măi và nh́n măi quê hương và cuộc đời qua muôn vàn cửa sổ đến độ
ù ĺ , để rồi một ngày nào đó họ chợt cảm nhận rằng quê hương chỉ là khái niệm
ảo , cần ǵ phải nâng niu , sờ soạn .
Chưa hết , cái quê
hương thứ hai của người viễn xứ cũng đâu có tệ , nơi nương náu này đă cho họ
hiểu rơ hơn khái niệm dân chủ , cho họ ngây ngất trước hạ tầng kiến trúc văn
minh tự do , cho họ chiêm ngưỡng được giá trị của bảo hiểm y tế , bảo hiểm
sinh mạng , cho họ tin tưởng vào tiếng nói của đại đa số , mặc dù trên con
đường bộ hành , trên những chuyến tàu xe hàng ngày , hắn luôn luôn là người...thiểu
số . Quê hương thứ hai đó đă làm vơi cạn đi rất nhiều t́nh cảm nồng nàn của
hắn dành cho nơi chốn gốc .
Trời Adelaide ,
thành phố của những ngôi nhà thờ thánh thiện , hôm nay nhiều mây và ẩm ướt ,
ướt bên ngoài và ướt cả bên trong . Tôi tự hỏi tại sao người ta không về
thăm quê với một ư nghĩ thật đơn giản - chỉ thăm quê , t́m lại hương vị của
khế ngọt hay cua rang muối như ngướ bạn Từ Tâm của tôi đă làm . Tại sao cứ
nghĩ ḿnh là người khách lạ...cho ḷng dạ ḿnh đau . Tôi không trách người
ấy đâu , tôi chỉ tội nghiệp vu vơ .
Kiếp sau , nếu phải (
hoặc được ) làm người , tôi sẽ van xin hoá công cho tôi ba ân huệ : được sống
và làm việc trên MỘT quê hương , được dạy dỗ nên người dưới mái trường mang
chỉ MỘT tên , và...được yêu chỉ MỘT mối t́nh .....
Thôi không viết nữa , bạn
của tôi hôm nay khiến tôi sầu ....Hảy cùng nhau đọc bài thơ của Trần Huy Sao
bạn nhé
" Những tháng
, năm trên vùng đất lạ ,
Tôi cứ buồn
từ những cơn mưa .
Mưa đan
chéo chia ḷng trăm ngả ,
Thầm lặng
riêng . một ngả quê xưa .
Trong quê lớn
có trời - quê - nhỏ ,
Cả hai quê
, nặng lắm , ân t́nh .
Cứ nghĩ rằng
suốt đời gắn bó ,
Vậy mà nay
đành đoạn xa đi !
Có buồn nào
hơn lúc chia ly ,
Chịu chi thấu
niềm thương nỗi nhớ ,
Ai dậy khơi
nỗi buồn tôi nhỉ ".
TTXKH
( Adelaide ..một chiều mưa lất phất ) .
........
Một bạn khác ..gởi vội
vài hàng :
" Các bạn ơi ..ngày
hôm nay kỹ niệm 20 năm ḿnh đến Úc ....dù đă ở nơi này thật lâu thế mà lúc
nào cũng mơ về nh́n lại quê hương ...cũng màu xanh thẩm đó ..nhưng thấy đậm
đà hơn ..cũng làn không khí đó dù có ô nhiễm ..nhưng lạ thật khi hít vào ..cứ
như là luồng oxygen cao độ chạy vào đầy những nang phổi ...hay ly cà phê
Trung Nguyên tự pha buổi sáng nhỏ giọt thật đậm đà ...nhưng so với ly cà phê
đá bên vĩa hè Kỳ Hoà ...vẫn như là những ống adrenalin chích nhanh vào con
tim đang ngừng đập .....Ḿnh vẫn mơ những bước chân đi nhẹ bên bờ Đập Đá ,
hay thẩn thờ trên cầu Tràng Tiền ...và cùng với những tên " nối khố " :
" Ta say hí
, đêm nay ta xĩn ,
Đành mượn
cỏ cây thế chiếu giường .
Ngạo nghễ
gối đầu lên đỉnh Ngự ,
Ngang
tàng xuôi cẳng dọc sông Hương .."
Nhớ thế ấy , rứa mà khi thằng "
nhè " người bạn nối " mông " từ nhỏ v́ nó cứ đèo trên chiếc xe PC màu đỏ của
hắn đi khắp phố phường ở tuổi ô mai trung học , gởi email qua , khuyên :
" Ê ...làm ǵ
có trăm năm mà đợi ,
Làm ǵ có
kiếp sau mà chờ...
Về thôi..."
Đọc xong thấy tự nhiên " lạnh cẳng "
..suy nghĩ vài hôm rồi gởi trả lời người bạn thân :
" Me ET ..no
home ..only homesick .."
BB (
Sans Souci )
Các bạn PK thân ,
Khó quá phải không các bạn...khi
nhắc đến những ǵ tha thiết trong ḷng ...mỗi người một suy tư . một cảm
giác ...
Quê hương tôi , quê hương thứ
hai , người khách lạ ...anh khách quen ...nhức đầu thật .....Thôi tôi đành
mượn lời khuyên của người bạn hiền hậu Phú Hội trong một email gởi đến nhóm
gần đây :
" Cái tên không quan
trọng ,
Cái ḷng người mới
quan trọng "
Cám ơn Phú Hội .
Để tạm biệt, Hồ Lịch xin cầu mong :
1- Tác giă bài thơ ..."
Giọng Huế "
" Cảm ơn em đă
cho anh nh́n lại ,
Gịng sông
Hương trên bến cảng Sàig̣n .
Nước như ngọc
in bóng thuyền lấp lánh ,
Mái chèo khua
vương nhẹ nhánh rong non "
Mong Bác Trai sớm
b́nh phục , mong nghe lại tiếng sáo thiên thai của Bác .
2- Bạn của tôi ở Cần
Thơ .... hai chai rượu Năng Thiện , Thuyết rót cho bạn....đợi bạn đến uống
......Mong bạn phục hồi .....Những gịng thơ ngắn của bạn làm ḷng ḿnh quặn
lại.....
Và thành thật chia buồn cùng bạn
Nguyễn Thanh Hùng và đại gia đ́nh của Hùng trong sự ra đi của Bác Trai
......Mong Bác sớm văng sanh cực lạc quốc .
Mong tất cả vạn an
....
Hẹn gặp lần tới
Anh Hồ Lịch, các bạn PK thân mến,
"Quê Hương .." quả thật hai tiếng ngọt
ngào t́nh tự .
Ngày tôi rời Sàig̣n ...không dám mơ ngày
trở về, và quê hương nay cũng chỉ c̣n trong trí nhớ....
Vậy mà thật t́nh cờ đúng ngay ngày hôm
nay… 25 năm qua đă thoáng đi qua một cái ào
25 Năm trên xứ sở này, chưa được một lần
trở về thăm quê hương, nên chưa có thể xác định thật sự được: “tôi là người
khách lạ trên quê hương ḿnh“ như các anh, các bạn hay không? Nhưng điều tôi
có thể quả quyết được với các bạn, với mọi người rằng: “Dù cho ở nơi nào
trên trái đất này, t́nh đồng môn, t́nh người của anh em Petrus Kư thật quá đẹp”…
xứng đáng như anh „Chương 33“ đă thường viết lên "Hoan Hô Tinh Thần Bạn Bè
Petrus Kư ... Petrus Kư muôn năm" …
Thân mến chúc các anh, các bạn luôn an lạc
hạnh phúc; xin hẹn lại trong ngày gần đây… (có thể đă là 30 năm hay 40 năm
xa Quê Hương… Thời gian đi qua thật là như “ngựa chạy tên bay” phải không
các bạn)
Phạm Quốc Phong
PK73-81