Các bạn PK 65-72 thân mến ,
           Vẫn nhớ măi bài viết dễ thương của nhà văn Thanh Tịnh :" Buổi mai hôm ấy một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh , Mẹ tôi âu yếm nắm lấy tay tôi ....."
           Hôm đầu tuần này , cậu con trai đầu ḷng , cũng ngâm nga bài văn ấy , theo thể điệu Tango Úc Châu :" Buổi sáng hôm nay , một buổi sáng thu vừa nóng vừa khô , tôi lái chiếc xe của Bố tôi trên con đường đến trường đại học ..ngày đầu tiên . Cô bồ tôi mĩm cười khẻ nắm lấy tay tôi...rồi nói ...anh xịn thiệt ..". Người bố nhường xe cho con , rồi lủi thủi đón chiếc xe buưt sớm nhất cho kịp xe lửa . Thế mà cũng gần hai giờ mới đến chổ làm .
          Ngày vào đệ thất Petrus Kư , th́ chị tôi vào trường Gia Long . Nhà chỉ có một chiếc xe đạp lúc ấy , nên nhường chị .. ḿnh là con trai đi bộ cho khỏe , nhất là trong đồng phục quần đùi xanh áo trắng thật đẹp kèm thêm phù hiệu vải tên trường may chặc vào túi áo , đầu ngẫng thật cao ..đi trọn con đường Bàn Cờ đến Kỳ Viên Tự, quẹo qua Phan Đ́nh Phùng , băng qua Nguyễn thiện Thuật , đến góc Hồng Thập Tự , th́ công viên Âu Lạc và tiệm Minh Tuấn đă hiện ra trước mắt .
        Hôm nay ngồi nh́n qua khung cửa sổ , nào là Hurstville , Rockdale , Tempe , Sydenham....Marrickville..ḷng thầm nhủ ...ngồi trên chiếc xe công cộng cũng vui .
        Buổi chiều về ..bằng xe lửa , ghé một quán bên cạnh trạm , thưởng thức ly cà phê rồi nh́n những khuôn mặt mệt nhoài xung quanh đang vội vă bước về nhà  . Tưởng cuộc đời từ nay sẽ nhẹ nhàng như hơi thở và ấm với ly cà phê đen sau một ngày mơi mệt . Nhưng chỉ hai ngày , cậu con trai trả lại chiếc xe với lời than :" Lái xe đến trường mất gần hai tiếng , đi xe lửa chỉ cần 30 phút , rồi đậu xe ở Broadway tốn tiền quá ..thôi Bố lấy lại xe để đi làm đi ....." .
      Qua ngày sau , chở con ra trạm xe lửa ..ḷng vui vui v́ con biết thương Bố . Không may vừa đổ con xuống trạm , trong lúc vội vă , chiếc seatbell quấn chặt làm trẹo hẳn phần lưng ...và từ ngày ấy ....chống chiếc gậy để di chuyển .   
 
    Các bạn thân ,
            Trong tuần qua thế giới đă tổ chức ngày phụ nữ quốc tế . Cám ơn bạn Nguyễn Ngọc Sơn ở Mỹ đă đóng góp bài " Chế tạo XE của Thượng Đế " . Với hai mươi năm trong nghề cơ khí , xin góp ư với người bạn của tôi :" Có những xe phải sửa tới sửa lui tiểu tu và đại tu , rồi tài xế lại hay thay xe...xe cũ đổi xe mới , có khi xe mới lại bán rẻ để tậu lại chiếc xe cũ mà mới trông đă thích .. ...nhưng có xe nào êm và nhẹ nhàng như xe ḿnh lái quen tay , lái lâu ngày , kể cả khi vào garare nhỏ cũng...không kẹt bánh v́ đă quá quen ..Mong Sơn sẽ giữ măi chiếc xe của ḿnh dù có cũ , dù ṃn ..nhưng xe nhà vẫn hơn ."   
          Dana Reeve vừa qua đời hôm 7/03/06 . Người đàn bà 44 tuổi đáng mến này đă cho tôi thêm niềm tin vào giới phụ nữ ...Dana lập gia đ́nh với Superman vào năm 1992 , chưa đầy ba năm sau Superman bị tai nạn liệt cả tứ chi . Thế mà Christopher đă sống được cho đến năm 2004 . Sức mạnh và ư chí sống chỉ dựa vào câu khuyên của người vợ hiền , Dana , khi Chris muốn từ giă trần gian . :" Không , em sẽ ở với anh trọn đời bất chấp những ǵ xảy ra . Anh vẫn là anh , anh c̣n đây ...và em luôn yêu anh " . Tưởng rằng ḷng thủy chung , hy sinh chỉ có ở quê nhà ...nay ở Mỹ chúng ta có người đàn bà chung thủy đáng kính . Hảy yên nghĩ Dana .....
 
    Khi nhận được một email của người bạn tên Sơn th́ thường tự hỏi :" Which Son ?" . Nào là Việt , Thiếu , Lam , Vân , Văn , Xuân , Trường , Hoành , Hoàng , Thế , Vũ , Ngọc.....và Thành " .
   Tuần qua khi một người bạn học đệ nhất B3 năm 1972 hiện ngụ tại Sydney than ..đă quên mặt một người bạn cùng lớp ..rồi những cải chính về lớp học của bạn Phước Đức ..th́ tôi thầm nhủ :" Bọn ḿnh bắt đầu quên ....không biết v́ yếu tố thời gian , xa cách ...hay bịnh Alzheimer đă đến làm quen..".
      Hôm nay tôi xin viết vài hàng đến anh của Thành Sơn Stanford ....để giúp ḿnh nhớ lại một phần nào của quá khứ .
               " Giáo Chủ học chung với tôi từ năm đệ thất 5 . Tôi không biết bạn nhiều trong lớp v́ ngồi xa nhau . Nhưng những sáng thứ sáu tập thể dục rồi đá bóng  chung ...th́ chúng tôi từ từ thân nhau . Chiếc xe mobilette xanh của bạn thỉnh thoảng cho tôi có giang về v́ bạn ở Nguyễn cảnh Chân Đa Cao có đi ngang qua nhà tôi . Giáo Chủ không thích học lắm ..." v́ học không vô ...mày ơi " , bạn thỉnh thoảng tâm sự . Tôi c̣n nhớ một kỳ thi sử địa , thầy khuyên tṛ học và vẽ ba bản đồ Âu Châu . Đề vừa ra Giáo Chủ rút ngay từ gầm bàn một trong ba bản đồ đă vẽ sẳn tô màu thật đẹp . Thầy đi ngang , ngạc nhiên chỉ trong ṿng năm phút mà tṛ đă làm tốt như vậy ? Thế là Giáo Chủ được khuyên vẽ lại ...nhưng cuối giờ thi đành góp giấy trắng v́ ..không biết vẽ .  Năm đệ tứ th́ Giáo Chủ chuẩn bị rời trường ...vĩnh viễn v́ lớn tuổi . Tôi lớn dần và lớn nhanh với Giáo Chủ của tôi năm ấy . Các bạn ngạc nhiên khi tôi gọi Giáo Chủ . Tên này được Nguyễn thế Ḥa , trưởng lớp chúng tôi năm đệ tứ đặt cho bạn....v́ người ấy phá quá ..và chuyện ǵ của người lớn bạn đều biết cả .
          Khi bạn chui hàng rào ra trước cổng trường mua cháo huyết đem vào lớp tặng bạn trong giờ học nhiều lần, cho đến khi thầy Cơ bắt gặp phạt tại chổ , rồi khi bạn chở người bạn gái đầu tiên ( và duy nhất ) vào trường dự tất niên th́ tôi đoán bạn của tôi đă giă từ tuổi học tṛ hồn nhiên để chuẩn bị hành trang bước vào đời .   
          Giáo Chủ rời trường năm đệ tứ và năm sau thi đậu tú tài một......   
          Dù không c̣n học chung , nhưng chúng tôi vẫn gặp nhau thường . Có một chút ǵ đó tôi vẫn chưa hiểu đă kết tôi với Giáo Chủ một quăng đời dài , phải chăng đây là t́nh bạn hiếm hoi mà tôi có được trong đời .
         Những tối buồn , tôi được chở ba ( Giáo Chủ và cô bạn gái ) đến Thanh Hải Bùi Viện ăn vội vài cánh gà chiên bơ ...tô canh lương nóng .
         Năm tôi chuẩn bị thi tú tài đôi th́ bạn của tôi ..lấy vợ . Ngày ấy tôi vui thật sự với bạn cùng Lam Sơn , Ngọc Hoang .
        Rồi thời qua , năm 1975 , bạn theo gia đ́nh làm nghề chở gổ . Có lần rảnh rổi , bạn rủ theo xe be đi vào rừng . Trời Bù Đăng Bù Đốp tối sớm , thật lạnh , tôi run lập cập v́ không quen ...bạn rút b́nh rượu đế khuyên uống cho ấm.....
        Những lần xe của bạn ngừng trước đường chánh , bạn chạy nhanh vào nhà tôi , huy động tất cả ra lột vơ cây ...để chụm nấu ...lúc cả thành phố thiếu nhiên liệu .
        Những ngày đầu 75 , ngày dài hơn , bạn hay đèo tôi trên chiếc xe đạp của bạn ra B́nh Triệu , nơi gia đ́nh có một căn nhà khá lớn . Qua cầu B́nh Triệu bao giờ cũng vất vă thế mà bạn vẫn cố đèo tôi ...không cho tôi đẩy . Rồi hai đứa ra những bờ ruộng cạnh nhà bắt cá . Cá th́ ít , nhưng đĩa đầy cả người , thế mà lúc nào bạn cũng gở cho tôi trước ....
       Những đêm sau 75 ấy , hai đứa lang thang , bạn đi với tôi , người vợ hiền của bạn....thông cảm . Có một đêm , hai đứa ngồi ngay ngă sáu công trường dân chủ , hai chai rượu thuốc vừa cạn th́ một khuôn mặt quen quen hiện ra trong bóng tối . Th́ ra người cùng xóm của tôi Vũ Đức Duy . Dù mới gặp lần đầu , nhưng nhà kịch sĩ tài ba này đă " phục " giáo chủ của tôi ngay ... và rồi tôi không biết làm sao về được nhà đêm ấy ....chỉ nhớ mang máng chúng tôi ba người đi dọc đường Trần Quốc Toản và tôi được kẹp, nhất lên bởi hai người thân đi bên cạnh ...What a night ...   
      Năm 1978 , một trong những lần cuối bạn gặp tôi ( re : Tháng Ba viết cho....) . Lúc ấy bạn bận rộn hơn với cuộc sống và ba con nhỏ ......chúng tôi ít gặp nhau hơn ...
      Đầu thập niên 90's th́ gia đ́nh bạn tôi định cư tại Mỹ . Gọi điện thoại thăm lúc ấy th́ bạn vui vẽ báo " đă có việc làm rồi mầy....tao đang khuân vác cho mấy shops ViệtNam ở quận Cam...sống cũng đở ...." .
     Sau ngày hội ngộ PK65-72 - 3/7/05  , hai cựu thất năm ghé thăm Giáo Chủ tại một quán ăn ở Cali....Một bạn đă tức ḿnh chưởi lầm bầm :" Nó đang thất nghiệp ..vậy mà cũng lén ra trả tiền ăn cho anh em..." . Bạn ơi bản chất thật sự của Giáo Chủ đó ...chơi bạn và chơi hết.. ..ḿnh .
      Nh́n lại gịng đời , Thành Sơn , em của Giáo Chủ , cũng là một người bạn của tôi , đang sánh bước cùng các khoa học gia đoạt giải Nobel tại đại học Stanford , c̣n Giáo Chủ vẫn " ngàn năm lận đận " , tôi thấy thương người bạn của tôi hơn . Trong tim tôi một Giáo Chủ , một người bạn ...măi măi là người bạn từ bốn năm học chung ngắn ngũi tại trường PK , nhưng trên trường đời chúng tôi học chung được nhiều thứ , mà quư giá nhất là t́nh bạn mải mải không phai nhạt .
 
 
    Trước khi chấm dứt bài viết ngày hôm nay , vừa nhận được tin từ nhóm , xin thành thật chia buồn cùng Thầy Trần thành Nhơn , bạn Trần thế Hiển trước sự ra đi của Bác Trần Văn Chiêu . . Nguyện cầu Cụ Ông văng sanh cực lạc quốc .
            Cũng xin gởi đến bạn Trương Phước Đức lời chia buồn của anh em PK 65-72 Úc Châu trước sự ra đi của Bác Gái .
 
            Xin hẹn gặp lại lần viết tới . Không quên cám ơn một thầy giáo nhỏ đă cho tôi sức mạnh qua tô phở An nhỏ ngày hôm nay để viết thư thăm bạn . Mong những ước nguyện của bạn sớm thành công .
                        Chúc vạn b́nh an .
                          Hồ Lịch         ( Sydney 11/03/06 )