Các bạn PK thân ,
    Cuối tuần qua , sau buổi sáng thứ bảy bận rộn , hối hả mượn chiếc xe tốt của người thân để lái về Leura...dự một buổi họp của anh em khối cơ khí Sydney....
Lúc rời Sydney ..trời khá âm u ...vào đến địa phận Penrith th́ những hạt mưa nhỏ rơi nhẹ trên đường .......
Nơi trọ qua đêm là một hotel nhỏ ....t́m được cũng là điều may ..v́ vừa đến nơi th́ cơn mưa tầm tả ào tới .......trời tối hẳn v́ những đám mây đen cùng những làn sương trắng bay tỏa. Nh́n khuôn mặt ngẫn ngơ của anh khách lạ , cô tiếp viên mỉm cười giải thích .." A typical afternoon on this mountain.." ...
Hai giờ ngồi thảo luận bên ḷ sưởi ...cứ nhớ những ngày cuối năm 75 tại quê nhà... cũng ngồi quây quần trên sàn gạch bông ....nay chỉ thiếu phần văn nghệ mở đầu và kết thúc....và tiếng th́ thào của người bạn ngồi kế bên.." Nhà tao c̣n chai rượu chanh .."
    Tan họp , cơn mưa nhỏ hạt vẫn rí rách ...một ḿnh xách chiếc dù con đi bộ trong đám sương mù ấy ......đẹp thật , lần đầu được đến vùng cao trong cảnh mù sương, người khách lạ đi lên đi xuống cất tiếng ca khẻ " Phố núi cao ..phố núi đầy sương ...." , đến khi chiếc áo khoác ngoài ướt đẩm th́ mới trở về căn pḥng ấm .
    Bửa cơm tối dọn chung ...ngồi cạnh một nhóm Úc và Hoa...Có tiếng hỏi trong bàn " Lâu quá ..không gặp ông " . Tiếng trả lời nho nhỏ " Bịnh ông à...vừa bypass xong.., định gặp mấy ông lần cuối...." . Lời giải thích cũng như lời " trối " của anh bạn Tàu già 65 tuổi ..làm cả bàn hầu như ngừng dao đĩa ....cho đến khi một bạn già người Úc ngồi đối diện...la lớn :" Dicko .." th́ cả bàn cười rộ ...( chắc có lẻ ông Úc già này nhắc đến Dick Cheney , vị phó tổng thống của Hoa Kỳ ..cũng có những bệnh tim tương tự..thế mà vẫn khoẻ...đánh đâu thắng đó..bắn đâu trúng đó ).
Hồ Lịch không dám cười lại không dám nh́n thẳng mặt anh bạn hay ngồi cạnh những lần họp ấy..quay qua nh́n về hướng cây thông ...cao ngoài vườn.. với những bóng đèn nhỏ thắp đầy để t́m một chút ǵ vui hơn...như h́nh ảnh của mùa Giáng Sinh sắp tới...và để trốn chạy với những h́nh ảnh buồn buồn sao ấy .
Trở lại Sydney ngày hôm qua..trời quang đảng hơn..nhưng vẫn như sụt sùi khóc thương tiếc ai .....
Khi nghe Trần Tài tự hỏi ...lâu quá không thấy thư Hồ Lịch...rồi Đặng tấn Phúc dù đang bận rộn cũng gởi email...." Hi there ..Where are your regular letters !! " .
Cảm động lắm với những lời nhắn nhủ của các bạn đồng môn....nhưng rồi bận rộn cuộc sống ..với tuổi đời cứ chồng chất ....Đêm qua " người thương " nằm kế bên ..ôm con " búp bê " bằng nhựa người chồng đi xa mới về mua tặng vào ḷng , rồi nói nhỏ với người viết " Như vậy Ba chỉ c̣n làm việc chỉ có trên mười năm nữa thôi há " ...Giật ḿnh ...thế mà đă tới tuổi bị bắt buộc về hưu .....để được hưởng tiền hưu bổng .......
Thôi ..ngày nào c̣n khoẻ , c̣n ngồi gỏ keyboard thăm nhau ..th́ cũng vui lắm rồi phải không các bạn ..........
" Cuộc đời đó có bao lâu mà hửng hờ...".......

Các bạn thân ơi ,
Nhóm ḿnh đă viết nhiều bài trong forum về bậc sanh thành ...hôm nay Hồ Lịch xin mạn phép mượn forum này để chuyển lá thơ viết thăm.....người con của ḿnh ...đă viết từ nhiều tuần qua nhưng chưa có dịp gởi..


                                            ...........&&&&& ......

" Con thương của Ba ,
Nắng sáng của xuân đă về , thế mà ba ngày qua những cơn gió lạnh vần vũ .
Chiều nay Ba co ro trong toa xe lửa , ẩn trong nhà đợi để chuyển xe ..chiếc áo dày không đủ ấm..Ba cảm thấy lạnh . Mẹ đón ở ga....chiếc heater trong xe dần dần sưởi ấm Ba của con
Con đang măi mê học nên chắc không để ư đến bên ngoài....
Thế là hai ngày thi đầu tiên đă qua....môn con thích nhất ..English . Sau buổi thi , con đùa với Mẹ , viết đă mỏi , giơ tay liên tục xin giấy giám khảo lại mệt hơn.....40 trang giấy trong ba giờ thi ...Whoa ....What a supergirl . Ba mừng khi con..vui .
Thế là chỉ c̣n vài môn thi th́ con gái của Ba sẽ bước thêm một bước dài nữa trên đường học vấn....khung trời đại học đang chờ đón con....
Con thương của Ba ....ngồi nh́n con chăm chú ở bàn học ... Ba tự nhiên nhớ lại những ngày xưa c̣n bé của ḿnh ....
Năm 1964 , mê thích trường Petrus Kư , dù lúc ấy mới học đầu năm lớp nhất tại trường Bàn Cờ ..... thỉnh thoảng đạp xe của mấy O lên nh́n ngôi trường cổ kính với lời mong ước..một ngày nào đó ...Ba cũng sẽ được mặc chiếc quần đùi xanh , áo trắng ngắn tay..phù hiệu vải Trung Học Trương vĩnh Kư may chặc vào túi áo..phù hiệu nhỏ xíu ..nhưng Ba tưởng tưởng khi đeo vào th́ cứ như những tấm biểu ngữ thấy qua khung cửa của đoàn biểu t́nh ḥ hét dưới lộ .
Thế rồi Ba trở thành người học tṛ của PK từ năm 65 ......
Bốn năm đầu là những ngày đẹp nhất trong đời học tṛ của Ba....... Thầy cưng bạn mến.......
Cho đến cuối năm đệ tứ ....không biết v́ sao Ba mất hứng thú trong việc học . Một ngày cuối tuần đạp chiếc xe lên ghé một người bạn thân của Ba , nhà ở trong cư xá của trường ... Chú Dương bỉnh Chương dẫn đến một đồi cỏ nhỏ , không quên gọi ly cà phê đá Minh Tuấn ở cạnh nhà Chú Chương ......Ba có tâm sự buồn.....Nỗi buồn không duyên cớ ...Chương hỏi ...Ba than buồn nhưng không t́m được lư do....Người bạn thâm t́nh ấy....sau đó rời trường....Ngày hội ngộ tháng 7/05 gặp lại th́ nay chú Chương đă trở thành một " sa di " .....Ba nhắc lại điểm này ở năm đệ tứ của Ba ..v́ nghĩ lại đó là khởi điểm của những khó khăn trong đời của Ba .....có lẻ những âu lo từ từ đi vào cuộc sống ......nhưng nào ai biết...
Năm đệ nhất ..những đêm thức khuya học...những bài vở dồn dập ...Ba mất tự tin ....những buổi sáng thay v́ vào lớp...Ba đợi điểm danh xong..th́ bước vội lên " bệnh xá " . Người y tá già , Bác Thư , thương Ba ..hay chở che cho Ba ..không cho về lớp nếu cơn nhức đầu vẫn c̣n ....Bác thương .. ..v́ Ba học chung với con gái của Bác thời tiểu học.....Bác biết Ba hiền , chăm học , ít phá !!! ???
Ba ngồi ngay đầu bàn của bàn thứ nhất..thầy Nguyễn Sỹ Thân mỗi lần giảng bài ..hay đọc lại notes của tṛ để biết ḿnh giảng tới đâu...Thầy đọc trang vở học tṛ của Ba..và thỉnh thoảng kư nhẹ lên đầu Ba để nhắc Ba trở về với thực tế.....
Năm đệ nhất..năm kinh hoàng của Ba.....Phải chi ..lúc ấy ở xứ người như các con ....th́ chắc Ba đở khổ sở hơn....v́ có người counsel..
Thậm chí ..ngày mai thi môn đầu tiên của tú tài đôi là môn triết tại trường Bác Ái ...Tối ấy..bácTài , một người bà con của con..lúc ấy là sinh viên năm cuối trường dược ...phải dẫn Ba đến quán Thanh Hải ngồi nói chuyện .....để giúp Ba qua những bồn chồn bức rức....
Rồi ngày có kết quả ....Ba chẳng muốn đi xem..nhưng một bạn thân đến đèo Ba .....
" Not bad .." Ba thầm nhủ .......
Thế rồi Ba lạc hẳn trong đám " ăn mừng " , mưa nắng, đậu cao - thấp , đi lính - vào đại học..đều tiệc ...
Có một bửa tiệc Ba vẫn nhớ măi ...lớp đệ nhất B3 mời thầy Nguyễn Sỹ Thân đi ăn .. v́ thích tính dễ thương của thầy và củng để cám ơn thầy....Tan tiệc từng bạn đến xin ư kiến thầy về các ngành học tương lai....Ba đợi là người cuối...thầy kư nhẹ lên đầu ..rồi bảo " Mầy sẽ là thằng thợ máy .." câu nói hiền từ ...từ cái miệng có duyên v́ mấy răng khểnh của thầy . Thầy cho Ba của con......" một giấc mơ .." .

......BT thương của Ba ,
Ngày anh Hai con ra đời ...Ba đứng trong pḥng sanh cùng với Mẹ ....Cô y tá lau sạch " baby " rồi chuyền qua cho Ba..một niềm vui lớn ..thật lớn..... thằng con trai nối dơi.... bước vội qua pḥng đợi kế bên..mượn chiếc máy điện thoại..lúc ấy điện thoại cầm tay ít dùng ....Loay hoay thế mà cả trăm " cú " điện thoại gọi từ pḥng sanh bịnh viện Bankstown....Tối ấy ...Mẹ con mệt lả v́ lần lâm bồn đầu tiên ..lại phải tiếp khách liên tục.... "Mệt quá Ba nó ơi .." .
Hơn năm sau , con của Ba ra đời...Trong căn pḥng nhỏ của bịnh viện..chỉ vài người thân nội ngoại....câu nói của người thân " con gái mà giống bố như đúc ..." nghe vui..nhưng những "xúc cảm mạnh " như ngày anh con mới ra đời không c̣n nhiều.......
Rồi con lớn nhanh...một tuổi đă biết đi biết nói...hai tuổi đă biết đếm..ba tuổi đă biết cắn những chị lớn ăn hiếp con...bốn tuổi th́ đă nằm kế bên Dad đọc sách h́nh một ḿnh mỗi đêm......năm tuổi đến mẫu giáo cô giáo Clare gọi Ba Mẹ vào hỏi " sao cháu lớn tuổi mà c̣n mút hai ngón tay trong lớp..." . Ba phải trấn an cô giáo , nói rằng con vừa suy nghĩ vừa mút hai ngón tay ..như Ba ngày xưa vừa đọc sách vừa nhổ hết mái tóc xanh ....
Đến mười tuổi th́ thư viện địa phương không c̣n những sách con thích đọc ..Mẹ phải chở con đến những thư viện lớn hơn ...trong khi đó anh Hai con..chưa một lần đụng đến một cuốn sách..ngoài chiếc máy gameboy và những món đồ chơi đầy nhà ...
Giữa năm lớp bốn th́ con đậu vào trường OC ( opportunity class ) một trường tuyển các học sinh xuất sắc của vùng .... Mỗi đêm con tự t́m sách , homeworks ngồi cạnh Ba học...đôi kính của con trề xuống cánh mũi ..con nâng lên rồi tiếp tục măi mê trong công việc của ḿnh .
Ngày khu thế vận hội Homebush vừa xây xong...một tối ...mọi người trong hồ chuẩn bị về ..mấy cha con ḿnh đến bơi ..khá trể .nhưng hồ vắng dễ bơi ...Cô bé tí hon của Ba đă làm mọi người c̣n lại như ngừng thở v́ con tự nhảy vào hồ..sau vài warm up..đă bơi liên tục mấy chục ṿng ...lap of 50 metres ...tiếng vỗ tay liên tục khuyến khích của những người lớn xung quanh....như nói lên một cái ǵ đặc biệt ở người con gái của Ba.....
Ngày càng lớn ..con càng lộ nét đặc biệt .. mấy bài toán và anh văn thi của những lớp lớn...mua từ đại học News South Wales ..con đều làm được ....trong thời gian kỷ lục ......Ba thật vui ...và nghĩ con sẽ tiến xa về con đường học vấn....Ḷng Ba thấy nhẹ , thanh thản v́ ít lắm trong gia đ́nh ḿnh cũng có người hiếu học .
Thế rồi ...ngày con chuẩn bị thi tuyển vào đệ thất......Ba Mẹ mong con vào trường....nơi mà kết quả kỳ thi tú tài...điểm trung b́nh là " ưu " ........
Hôm điền forms chọn trường ..con lại thích một trường gần nhà ḿnh sắp dọn đến....không phải trường Ba Mẹ " mơ ước " .
......
Thế vận hội Sydney 2000 diễn ra rầm rộ ....con không thích đi xem chỉ măi mê luyện bài vỡ.......Một đêm Ba Mẹ ngồi bên lề Homebush nh́n người qua lại trong nền âm thanh là tiếng dội vang từ vận động trường.....Trên bầu trời ..tự nhiên xuất hiện chử Good Year .....dù biết đó là quảng cáo cho hảng cao su..làm bánh xe ..thế mà Ba cũng tin theo đây là năm tốt của con ..con sẽ thi đậu ......xâu chuổi đeo ở cổ tay Ba được lần liên tục...
Chẳng bao lâu ...ngày có kết quả đă đến....Bà Ngoại đọc loáng mấy câu tiếng Anh trong bức thư rồi gọi cho Ba...." Vú nghĩ , có lẻ BT đă đậu .." . Tay Ba đang dính đầy dầu nhớt ....tội nghiệp cậu bé sinh viên học IT đang chờ sửa xe.....Ba ôm chầm lấy cậu ấy.. ôm gh́....rồi hét lên những âm thanh của sự sung sướng..có lẻ lần đầu trong đời Ba lộ ra như vậy ....
Vội vă chạy về nhà...đọc vội thư báo của bộ giáo dục....đúng ..con của Ba đă đậu vào " trường Ba mẹ mong ước " .
Ba ghé ngay tiệm bánh "tây ".. khệ nệ bưng hộp bánh vào trường con ..mời cô hiệu trưởng ..các thầy phụ trách lớp và nhất là các bạn của con.....Con ngạc nhiên ....với tính hay mắc cở ..như " cha " của ḿnh lí nhí hỏi ..." Chuyện ǵ vậy , Dad " .." Con có kết quả..con đậu .." Con hỏi nhanh " Trường nào , Dad " .....Ba trả lời ..tên trường.... ( trường của Ba Mẹ mơ ước ).....con xụ mặt......
..........Và từ đó .....Ba sống trong " điạ ngục trần gian..."
Ngay chiều ấy..con về nhà với những giọt nước mắt ....Con không thích trường này .....tại sao bắt con học..???
Ba năn nĩ.... Mua chiếc xe mới tinh dành riêng cho con..và người tài xế ..là người Mẹ hiền diệu của con....Rồi Ba sẽ làm tất cả mọi chuyện thế Mẹ con ở chổ làm..để con kịp đến trường......
" Người Ba lao động ", " Người Mẹ lái tắc xi....200 cây số mỗi ngày..." để giúp con gái của Ba có chổ học tốt ...với một tương lai sáng.....thế mà ...từ hôm Ba bước vào trường tiểu học .....báo tin con thi đậu....đến nay đă hơn sáu năm......hai cha con ḿnh như ở hai bên bờ cầu Hiền Lương ...con lầm lủi học ...đạt những thành tích cao tại trường trung học nổi tiếng này...những bằng khen con đem về mỗi năm..." giấu kỹ ..không cho Dad xem..."
Những hôm lo cho con..v́ con học nhiều quá...Ba đành nhờ " thành phần thứ ba " là Mẹ của con ...khuyên bảo ........con nghĩ ngơi ..
.....
Từ đầu năm nay ...con và Ba thỉnh thoảng nối lại những lời chào ngắn.....
Có lẻ yếu tố thời gian đă làm con nguôi ngoai ....bớt giận Ba của con v́ đă chọn trường con ..không thích..............Nay con đă thích trường của con...thầy thương bạn mến....và " prestige " của ngôi trường .....
Đầu năm nay con tâm sự với Mẹ ...con muốn trở thành " người thợ máy như Dad " ....Không biết vui hay buồn .....nhưng lần này Ba nhứt định không phản ứng , góp ư kiến....kể cả việc ngoài những môn học chính...con lại chọn thêm môn học mà Ba thích nhất ( nhưng không " dám" nói ra )...." Modern History " ...Ba rất thích đọc lịch sử ..và ngày nay tuổi đă già....lại càng mong đọc được những tài liệu lịch sữ ..nhất là lịch sử của Việtnam.....cho đến bây giờ ...Ba vẫn chưa " thoả hết " nguồn sử của quê hương Ba..nhất là sử cận đại.....Biết đâu ..người con gái nhỏ.. vẫn c̣n mút hai ngón tay lúc sáu tuổi sẽ là một sử gia.....
Nếu năm cuối trung học của Ba...thật kinh hoàng ..th́ những năm trung học của con ..là địa ngục của Ba.....Nỗi khổ của một người cha bị " từ khước " .
Cậu sinh viên IT ..nay là một chuyên viên vi tính chửng chạc ...gặp lại Ba năm ngoái ...Giovanni ( cậu bé gốc Việt , sinh tại Ư rồi di dân qua Úc ) hỏi " How is your daughter !! " , " A disaster , Giovanni " Ba trả lời ..." How come ! The joy you showed on that day was so overwhelming ...you loved her so much ..and she did very well !!! " . Ba chỉ muốn mời Giovanni đi uống ly bia , ăn tô phở An để tâm sự thêm sau khi sửa chiếc xe cho cháu..nhưng Giovanni từ chối v́ " ăn chay trường trai ..".
Ba vẫn nhớ những người thầy hiệu trưởng trung học PK như thầy Trần Văn Thử hiền từ ( Trần văn Hậu ..là con thầy ...đá bóng chung với Ba tại sân Lam Sơn ) , thầy Nguyễn thanh Liêm ( thầy dạy Việt Văn rất xuất sắc ... lại thương học tṛ...cho đến khi thầy đuổi Ba và chú Nguyễn Phú Du ra khỏi lớp 15 phút v́ tội dành viên bi khi thầy đang giảng bài ở lớp đệ thất...sau đó thầy về bộ giáo dục...gần đây thầy có gởi tặng tṛ mấy cuốn sách thầy viết về quê hương Việtnam....) , thầy Bùi vĩnh Lập ..khi ngồi ăn trưa với thầy..Ba mới biết thầy đă coi Ba như một " người lớn " , thầy Trần Thanh Nhơn ( người hay cùng thầy Cam Duy Lể đi phát tưởng lệ chứng hằng tháng ), thầy Nguyễn Minh Đức ( người thầy dạy Pháp văn dễ thương ) , kể cả gần đây ...Ba có những người thầy mới ..ở Virginia Mỹ hay người thầy trầm lặng nhưng đầy t́nh PK - thầy Trần thành Minh ...... Những khuôn mặt thân thương thỉnh thoảng hiện lên trong những lúc Ba hướng về ngôi trường thân yêu ....và đó là thể hiện của t́nh thương và cội nguồn.....Chưa một lần nào Ba bị la hay phạt từ những người thầy " lớn " của Ba....có chăng là những bảng tưởng lệ chứng hay bằng danh dự thỉnh thoảng các thầy xuống lớp trao cho các học tṛ cố gắng
........ Vào đầu lớp tám , khi Ba nhận " cú " điện thoại của Mr Quinlan...thầy hiệu trưởng của con..th́ Ba giật bắng cả người ...... Con mệt v́ thức đêm học...hôm ấy như muốn " xỉu " trong lớp ...Bỏ hết tất cả công việc ...chạy nhanh cho kịp xe " cứu thương " vừa đưa con vào bịnh viện Westmead ..cùng với người thầy của con..... Từ đó Ba và Mr Quinlan nói chuyện qua điện thoại nhiều lần....
.......
Tháng qua , trường con tổ chức buổi farewell cho lớp 12......Ba đến dự ..v́ muốn con vui .....Đây là lần đầu tiên Ba đặt chân đến trường của con đó......Thầy Quinlan đón phụ huynh ngay cổng trường ....Mẹ trao thầy món quà ..lưu niệm và bức thư hư hoáy viết vừa xong cuả Ba .
Món quà là bức tranh người bạn học PK của Ba từ 40 năm trước vừa gởi tặng ....với chú thích " Ê Lịch , đây là bức tranh của Lang thế Ninh ..hoạ sĩ đời nhà Thanh .... tao mua ở viện bảo tàng Đài Loan ..tặng mày " . Bức tranh gốm sứ này đẹp quá....thôi Ba xin tặng lại thầy con . Nhiều phụ huynh khác cũng tặng Mr Quinlan chút quà lưu niệm ......
Đa số phụ huynh đều hớn hở ...trong giảng đường tiếng chào hỏi chúc mừng không dứt ......Ḷng Ba chợt trùng xuống ......Ngôi trường này nay trở thành ngôi trường thân yêu của con..những khuôn mặt tuấn tú của các học sinh ..những lảnh đạo viên tương lai của đất nước .....Ngôi trường với truyền thống.....
Thế mà Ba buồn....đứng ở một góc kín của đại sảnh ấy...những giọt nước mắt ấm rơi nhẹ trên má .......v́ ngôi trường này mà Ba xa con ...trong sáu năm qua .....
Thầy Quinlan....trở lại đại sảnh ..trong tay giờ chỉ c̣n ..món quà của Ba Mẹ ..và lá thư " hai trang " của Ba.....Ba vội tránh ...đi nhanh ra chổ đậu xe ...một chút ǵ " chua xót " trong tim Ba.......
BT thương của Ba......
Viết vội vài hàng ..đến con và các bạn ..cùng thầy cô của Ba.....trong những ngày thi cuối cùng của HSC ....Ba mong con....thành công ...vui với kết quả ..đón nhận với sự b́nh thản nhất .......và những bước đường dài c̣n lại của cuộc đời....hai cha con ḿnh ngày sẽ gần nhau hơn....no matter what....
Thương BT của Ba ...."

HỒ LỊCH ( Sydney 8/11/06 )