Các bạn PK thân ,
Hằng năm cứ vào khoảng
tháng năm , dân Úc tổ chức ngày của
Mẹ .
C̣n nhớ đọc được niềm vui
của bạn Vơ Quốc Khanh khi nói về người
Mẹ thân yêu của ḿnh ...vẫn c̣n vui
khỏe . Rồi bạn Thái thượng Quân kể chuyện
đưa Mẹ hiền rong chơi trong ngày
Mother's Day năm ngoái tại Mỹ , Phạm
viên Minh không lúc nào xa rời được
Bác Gái , Peter Tín dành những ngày
nghỉ ngắn ngủi để bay từ Úc
qua Cali thăm Mẹ ...hay Trần Tam
lúc nào trong câu chuyện hoặc những
emails gởi cho nhóm Úc đều nhắc đến
h́nh ảnh diệu hiền của người Mẹ .
Đẹp thay cho những bạn c̣n
Mẹ và phục thay cho những bạn dù Mẹ
đă quá văng nhưng h́nh ảnh Người vẫn
c̣n trong cuộc sống của bạn . Thôi
..xin tặng mỗi bạn trong nhóm chúng
ḿnh một đóa hồng ....trắng hay đỏ
..mong bạn làm niềm vui trong mùa
thương nhớ Mẹ này .
Hôm nay tôi xin viết về một
người MẠ .
Năm 1952 , Vĩnh Hùng
được sanh ra trong một nhà thương
khá lớn tại Đà Nẵng . Người con trai cả
, sinh năm Nhâm Th́n , là một dấu hiệu
của thành công cho Vĩnh Hùng và hai
vợ chồng trẻ . Rồi Phượng Tâm ra đời
ba năm sau đó . Cô bé có khuôn mặt
kháu khỉnh , đem thêm niềm vui mới
đến cho gia đ́nh . Hai năm sau ,
cũng tại Đà Nẵng , một thành viên mới
gia nhập gia đ́nh . Hai vợ chồng
cùng ba con quây quần trong căn nhà
nhỏ ...ấm và thật hạnh phúc
Chiến tranh bắt đầu vài nơi
. Người chồng được gọi nhập ngủ .
Không may , chưa đầy một
năm sau th́ người Mạ trẻ trở thành
quả phụ .
Đầu tàu không người lái , Mạ
nay trở thành người bảo bọc ba con
nhỏ . Những nghề thường nhật nhất ,
Mạ không từ chối , những việc nặng
nhất Mạ vẫn cáng đáng để kiếm từng đồng
nuôi các con c̣n nhỏ dại .
Vĩnh Hùng , Phượng Tâm và
Bé Tư lớn lên trong t́nh thương của
Mạ dù đời sống khổ cực . Trong cái
nghèo khó , bốn Mạ con quyện vào
nhau mà sống .
Năm 1967 , Mạ xin được việc
làm ở một cơ quan cảnh sát nhỏ tại
quê nhà .Cuộc sống từ đó đở hơn .
Người cảnh sát trưởng ở trạm , đem
ḷng yêu thương " cô nhân viên " mới
ấy . Không lâu ...bé Út ra đời trong
lén lút .
Rồi người cảnh sát ấy ra đi
....không một lời ḥ hẹn .
Mạ , nay thành Mạ bốn con ,
vẫn can đảm đón nhận cuộc sống .
Vĩnh Hùng và Phượng Tâm lớn
dần theo gịng thời gian, thương Mạ
cuộc sống đơn chiếc , khổ nhọc , đă
dành hết t́nh thương cho Mạ , săn
sóc hai em nhỏ , quán xuyến việc nhà
dù chỉ ở tuổi mười hai mười ba .
Đầu thập niên 1970's , cuộc
chiến ở cao điểm , Hùng từ giă Mạ và
ba em để làm người lính hải quân .
.........
Đến đầu năm 1975 th́ t́nh
h́nh thay đổi thật nhanh . Vĩnh Hùng
theo đơn vị di chuyển dần vào Sài
G̣n . Vẫn liên lạc thường xuyên với
Mạ và ba em c̣n ở Đà Nẵng . Nhưng đến
đầu tháng ba th́ mất liên lạc hoàn
toàn . Vĩnh Hùng , dù đă vài tuổi
lính , nhưng vẫn không đủ b́nh tỉnh
khi mất liên lạc với gia đ́nh . Thế
là xin đơn vị trưởng tuần phép để đi
ngược tuyến quốc lộ một từ Nha Trang
về Đà Nẵng . Những cảnh kinh hoàng của
chiến tranh , những lo sợ về sự mất
mát gia đ́nh ...Thế là người lính trẻ
mất đơn vị , trốn chạy những âu lo bằng
những cơn bỉ tỉ , những điếu thuốc
vàng tay ...và ....
Tháng tư 75 ...khi gặp lại nhau
trong một trại tạm trú , Mạ và ba em
ôm Vĩnh Hùng , mừng mừng tủi tủi , một
giấc mơ đoàn tụ thành tựu .....
Nhưng đă quá trể cho người thanh
niên với cuộc đời nhiều đắng cay ,
nay tinh thần đă bị tổn thương thêm
...giờ chỉ t́m giấc ngủ bằng men rượu
cay nồng hằng đêm .....
Gia đ́nh tạm trú...bất
hợp lệ tại một căn gác nhỏ ở Ngă Bảy
. Trên căn gác này nhiều gia đ́nh
chia nhau....Mạ và bốn con được một
căn pḥng rộng nhất , bề ngang 2 thước
, bề dài gần ba , không cửa sổ ,
không một lổ thông hơi , ngọn đèn
neon mờ mờ ....v́ không đủ điện ...pḥng
tắm chung trên căn gác , các gia đ́nh
chia phiên nhau , ḷ sô đặt cuối
pḥng để nấu những " bửa cơm nóng
" .
Mạ ra lề đường Petrus Kư Ngă
Bảy bày bàn bán trà đá bên lề đường
kiếm sống . Vĩnh Hùng t́m mướn đạp
xích lô . Sau 1975, mọi người t́m
cuộc sống , tất cả đều đối diện với
những khó khăn ban đầu . Có những
hôm, ngồi suốt ngày , không bán được
một ly nước..nước đá tan dần , Mạ buồn
chỉ rơi nước mắt , lủi thủi cùng Phượng
Tâm và Út Trai khiêng chiếc bàn vào
để một góc sân của người chủ nhà tốt
bụng , rồi ghé nhà một người quen
xin mượn vài lon bobo về nấu cháo
cho gia đ́nh .
Những trưa hè nóng bỏng,
Vĩnh Hùng ghé vào bàn trà đá vĩa hè
, than :" Ń Mạ , không có được một đồng
, thôi cho ly trà đá hí " . Mạ pha
cho con , không quên dúi vào tay
Hùng miếng kẹo đậu phọng đă chảy nước
dưới cái nắng cháy da .
Hùng bỏ nghề đạp xích lô v́
không c̣n sức khoẻ .....rượu trắng ,
thuốc rê , thuốc....đen đă cướp đi tất
cả những ǵ Vĩnh Hùng c̣n làm chủ ..đó
là sức khoẻ và ư chí muốn sống . Ngồi
cạnh lề đường của Mạ với vài dụng cụ
đơn sơ ....để đợi vá những bánh xe đạp
...Vẫn thất bại ...nhà không có một
hướng đi sáng hơn ........Nản chí ,
Hùng buông trôi ...chiều về trong
túi áo :" trây di " bốn túi cũ mèm
bao giờ cũng có chai rượu đế ....
Cho đến năm 1978 , gia đ́nh vẫn
ngất ngưỡng , không hộ khẩu , không
được đi làm việc chính thức , không
" biên chế " được , gia đ́nh chỉ
thoi thóp ....
Rồi tai họa đến , Bé Tư , lúc
ấy là cậu thanh niên 20 tuổi , nhưng
ốm gầy như đứa bé lên 10 v́ thiếu
ăn...., ngă bịnh . Một đêm tự nhiên
ngưng thở v́ bụng đau . Gia đ́nh đưa
vội vào bệnh viện Phước Kiến , nay
là bịnh viện công . Bác Sĩ Lương
Phán , tác giả cuốn sách Lương Y Như
Từ Mẫu , đă xung phong săn sóc y
khoa miễn phí cho Bé Tư . Cứ hai
ngày th́ ổ bụng Bé lại căng đầy nước
v́ bịnh lao ổ bụng , màng bụng . Người
Bé Tư chỉ c̣n da bọc xương . Những buổi
chiều Phượng Tâm chở Mạ trên chiếc
xe đạp lên thăm em , ôm con vào ḷng
nước mắt Mạ tả tơi . Mấy chiếc áo
len dày đẹp là những kỹ niệm của Mạ
, cất dưới đáy rương , Mạ đă nhờ Phượng
Tâm đem ra chợ trời bán ..để lấy tiền
nấu vài tô cháo có tí thịt cho con
ḿnh...Bây chừ không c̣n chi cả
...con ḿnh đang chờ chết ...đau khổ
nào hơn .
Thế mà ..người bác sĩ già đầy
ḷng nhân ái Lương Phán đă cứu được
Bé Tư . Ngày rời bịnh viện , một người
hàng xóm đạp xích lô đă xung phong
chở về dùm .
Tôi rời quê hương cũng
khá lâu . Năm 1994 , khi nghe được
những tin tức từ quê nhà và việc đi
lại khá dễ dàng , rồi tin của Vĩnh
Hùng đang nằm nhà đợi chết , tôi quyết định
về thăm Hùng .
Tháng tám 1994 , Hùng
vừa được " tái khám " tại bịnh viện
115 Nguyễn tri Phương , bác sĩ gọi Mạ
vào nói nhỏ :" Thôi nghe Bác , khi
nào có chuyện ǵ th́ báo cho bịnh viện
hay.... nhà quàn..." . Mạ biết ḿnh
sắp mất con v́ hậu quả của bịnh suy
gan .....đau quá nhưng biết làm chi
hơn ..khi y khoa đă bó tay .
Vĩnh Hùng , không đi
được , nhưng cũng ráng đứng dậy đón
tôi bên cạnh giường , chiếc bụng
căng cứng , khuôn mặt căng đầy nước
. Người Mạ đứng kế bên , đưa tay
Hùng cho tôi nắm .Một cảm giác là lạ
, một cảm giác cuả t́nh thân ..và một
khí lạnh chạy toàn thân...tôi đoán
Hùng đang chuẩn bị từ giă cơi trần
gian .
Đêm ấy tôi ngồi nói
chuyện thật lâu với Hùng , những điếu
:" ba số " , Hùng gọi như vậy , được
thắp mồi liên tục . Mạ ngồi bên cạnh
nghe chúng tôi nói chuyện ...rồi như
có một sự buồn tủi , đau buồn cho
con ḿnh , nước mắt trào tuông .
Qua ngày sau , chiếc xe
buưt nhỏ đưa tôi ra Vũng Tàu . Hùng
muốn đi theo . Tôi mượn thêm chiếc
xe lăn .. ...Ngồi với Hùng dưới
chân tượng Phật Thích Ca , rồi ghé
qua quán Tre ở Vũng Tàu uống ly nước.....Ánh
mắt của Hùng không c̣n sáng , h́nh
như chấp nhận ...một kiếp người sắp
qua.....
Từ giă Sàig̣n , từ giă Mạ
con Vĩnh Hùng và gia đ́nh sau vài
ngày , chuyến về thăm quê hương lần
đầu , tôi ôm Hùng và Mạ ...với lời hứa
trở về lại nơi căn nhà nhỏ ấy .
Một buổi sáng sớm tháng
chín 1994 , hơn hai tuần lể khi tôi
về từ ViệNam , trong giấc ngủ tôi mơ
thấy một người đang đi vào cơi chết
...thật buồn . Mở mắt , trời chưa
sáng hẳn , mồ hôi ướt đẩm , tôi ra
pha ly cà phê đen , rồi đợi đúng sáu
giờ sáng gọi điểm danh đại gia đ́nh
tại Sydney...quân số đầy đủ , chỉ có
tiếng cằn nhằn v́ bị thức sớm . Ngày
ấy tôi bâng khuâng ...cho đến khi một
ư nghĩ....có thể Vĩnh Hùng vừa ra đi
. Điện thoại về người hàng xóm đầu hẻm
Ngă Bảy nhờ nói chuyện...Mạ ở đầu
giây ViệtNam nức nở khóc báo tin
Hùng vừa ra đi vào sáng sớm nay
.....Một trang sữ của gia đ́nh Hùng
vừa qua một trang mới . Mạ từ đây sống
với niềm thương nhớ , với mùi nhang
thoang thoảng không dứt.....
Những lần về thăm quê hương kế
tiếp , tôi bao giờ cũng ghé lại thắp
cho bạn tôi Nguyễn thế Ḥa nén nhang
, rồi ghé nhà Hùng ..thắp cho Hùng
những điếu ba số năm . Mạ mỗi lần gặp
tôi đều lộ nét buồn ...Vui làm sao
được khi Phượng Tâm theo chồng vượt
biên mất tích , Vĩnh Hùng ra đi
trong nghẹn ngào tức tuởi , hai con
c̣n lại th́ tiếp tục bị bầm dập...v́
cuộc sống .
Ngày 30/04/2006 , ngày chủ nhật
thảnh thơi ở Sydney nhận được thơ cuả
các bạn bè trong nhóm PK , th́ một
thơ lạ gởi từ ViệtNam báo Mạ của
Vĩnh Hùng bị bịnh nặng .....
Người đàn bà 78 tuổi này ,
trong ngày hôm ấy , sau hai ngày nhập
viện tại bịnh viện Chấn Thương Chỉnh
H́nh ( Sùng Chính ) đă được các bác
sĩ cưa chân phải chừa lại một cùi nhỏ
( stump ) lủng lẳng dưới đầu gối.....v́
bị gangrene ( hoại tử ) do biến chứng
của bịnh tiểu đường .....
Đêm ấy , trời thật
khuya , một ḿnh tôi bước trên biển
vắng , những v́ sao lấp lánh , trong tiếng
sóng vỗ mạnh v́ cơn bảo Monica ....tôi
thấy môi ḿnh mặn ...
Cuộc đời và những khổ
đau .....
Ḿnh hẹn nhau lần tới các bạn
nhé . Thân chúc vạn b́nh an .
Hồ Lịch (
Sydney 4/05/06 )