T́m lại một bài thơ Nguyễn Bính: viết về phong trào xuống đường chóng Pháp

           của sinh viên Sài G̣n – Chợ Lớn đầu năm 1950

Máu chảy trên đường phố

Làm sau cuộc biểu t́nh của học sinh tại Sài G̣n – Chợ Lớn ngày 9.1.1950


Những học sinh của Sài G̣n – Chợ Lớn

Bước chân tơ ngày hai buổi tới trường

Lắng tai nghe sóng gió dậy ngàn phương

Ôi! Bực bội! Bốn bức tường nhỏ hẹp!

Ngoài kia vang sắt thép?

Ngoài kia rực ánh vàng son?

Ngoài kia vui? Sao đây sầu vạn kiếp?

Nắng ngoài kia? Đây lạnh buốt tâm hồn?

Là những mầm non

Hoa chờ trái đợi

Hồn trong trắng thơm tho trang vở mới,

Bàn tay mềm như mái tóc tơ xanh

Đàn chim non bay mát rượi kinh thành

Trao hứa hẹn giữa nụ cười kết bạn.

Mùa thu năm bốn lăm

Khắp đô thành nhảy múa một màu son

Hạnh phúc về quy tụ giữa tim non

Hoa độc lập hẹn thơm mùa ....

***

Giặc Pháp thừa cơ

Đem binh chiếm đóng

Chợ Lớn – Sài G̣n hỗn loạn bóng xâm lăng

Dân chúng âm thầm

Nuốt hờn ngậm nhục

Trong tay giặc, nghiến răng không khuất phục

Giữa đêm dày hồn vẫn thắm cờ ..

Những học sinh của Sài G̣n Chợ Lớn

Lắng tai nghe sóng gió dậy ngàn phương

Bước chân tơ ngày hai buổi tới trường

Mà cảm thấy như ḿnh đi lạc lối

Ôi! Khao khát hoa rừng thơm nước suối

Ôi! Thèm nghe chim hót sáng b́nh minh

Cha chúng ta trong những chiến khu xanh

Mài gươm bén đêm đêm truy kích giặc

Các anh ta vượt Trường Sơn ra Việt Bắc



Mà ở đây trong vuốt giặc hung tàn

Nghẹt thở quá! Họng muốn trào máu đỏ.

− “Lũ giặc nước lại ra tay khủng bố

Lại giam cầm các bạn của ta sao?

Không! Không! Không! Không! Chẳng có khi nào!

Hăy trả lại cho ta năm bạn ấy!

Ta có bạn và tim ta máu chảy

Anh em ơi! Làm một cuộc biểu t́nh!

Máu Việt Nam là gịng máu xuân xanh

Kết hợp lại, hiền hoà, trật tự…”

Nhưng là một bầy thú dữ


Với chúng ư? Đâu c̣n có công bằng

Đâu nhân đạo và đâu là luật pháp?

Giương nanh vuốt chúng thản nhiên đàn áp,

Máu học sinh tuôn đổ giữa châu thành

Máu nhuộm tóc xanh

Máu loang áo lụa

Máu nhoè má đỏ

Máu bết môi non

Em mười lăm tuổi mới chớm trăng tṛn

Đầu vỡ nát, óc văng đầy trộn cát

Súng sáu, liên thanh, lưỡi lê, mă trắc

Giặc reo cười, đạp, bắn, giết, như mưa

Cánh tay mềm, đôi mắt sáng, ngực non tơ


Em ngă xuống rồi

Chị xông lên đỡ

Tiếng thét tiếng la

Căm hờn giăy giụa.

Rời vú mẹ miệng vẫn thơm mùi sữa

Mới sáng nay c̣n đầm ấm giữa gia đ́nh

V́ ...các em giờ tắt thở

Đời các em như tia nắng b́nh minh

Bỗng vụt tắt bởi bàn tay lũ giặc.

Các bạn học sinh

Chịu cơn tàn sát

Máu các bạn đổ nhiều

Chúng hả hê ca hát

Miệng sài lang vẫn khát máu thanh niên.

Các em đôi mắt dịu hiền

Chan hoà lửa hận

Khăng khít kinh hoàng

T́nh thương nỗi giận.

Ngực các em đầy đốm máu hồng tươi

Như những tấm huy chương rực rỡ chói ngời

Những huy chương tranh đấu

Lịch sử muôn đời

Những anh hùng đất nước

Chưa tới tuổi hai mươi.

Môi mím chặt mà các em không khóc

Chân không run mà tay chẳng rời tay

Giữa Sài G̣n Chợ Lớn, giữa ban ngày

Đem tuổi thơ sinh các em đi phá ngục…

Gịng máu xuân xanh

Chói màu bất khuất

Đường phố chuyển ḿnh

Thấm sâu ḷng đất

Cả non sông rung chuyển khối căm thù.

***

Người ở chiến khu

Ḷng đau kính mến

Mắt đăm đắm phía kinh thành tạm chiếm

Lệ muốn trào mà lửa hận bừng sôi

Lửa bốc cao ngang với lửa mặt trời

Lệ không chảy mà ḷng dâng biển hận

Tới ngày cùng uống cả máu thơ sinh

Một ngày kia ta ...

− Tiến lên! Các bạn!


Phải tan thành cát bụi dưới chân ta!

Hỡi quân thù, loài lang chó thối tha!

Mi phải chết, phải đền bao tội ác

Bọn quỷ cùng đường

Dă man hèn nhát

Giết học sinh không vũ khí trong tay

Giết học sinh trên đường phố giữa ban ngày

Cả nhân loại sẽ ngh́n đời vạn kiếp

Nguyền rủa chúng bay!

Các bạn học sinh ơi!

Những tương lai đất nước

Thù hận dường này

Các bạn làm sao quên được!

Thù hận dường này

Dân tộc làm sao quên được!


Nguồn: Trăm Hoa, Hà Nội, số 7 (thứ bảy 22.10.1955)