Bài thơ điếu " Thương tiếc anh Trần Văn tiễn"

của thầy Võ Văn Vạn

Hai tám tháng tư ngọn gió sầu
Mây chùng cánh xuống trắng đêm thâu
Anh về tiên cảnh hồn xanh cỏ
Tôi ở trần gian tóc bạc đầu
Quyến thuộc ngùi thương dòng lệ xót
Thân bằng mến tiếc cỏi lòng đau
Học trò cúi mặt bên linh cữu
Nhang khói trầm hương tỏa nghĩa sâu