Trường xưa
Về lại trường xưa.
Có một chút xôn xao ,thoáng nhớ,phòng kia,ta học lớp
đệ lục,rồi ngũ,tứ,tam...khoảng sân kia in dấu một thời,chiếc
áo dài bị xé toạc một tà áo,vì cái tội chơi u.Vắt vội mẫu áo
rách vào lưng,lấy cặp che ngang,thế là áo dài vẫn bay trong gió và
... thành thơ,thành nhạc.Về nhà bị mẹ đánh đòn khóc xong rồi
cười khì.
Có một nỗi niềm biết tỏ cùng ai,khắc tên mình
vào cây điệp,rong rêu đã xóa mất rồi.Tên mình hay tên người
ta?Không thèm nhớ nữa ! Bây giờ ta khắc tên ai?Cứ thế khắc khoải
một nỗi niềm.
Có một chút bình lặng,thanh thản ngắm nhìn cái
muôn thuở của tạo vật.Lá rơi đầy sân.Hoa điệp vàng một góc.Bàn
tay ai gom lại.Hoa lá được mang đi.Rồi gió.Gió ,lá lại rơi,hoa lại
rụng.Một nhịp điệu của thiên nhiên,muôn thuở.Lắng lòng,để
ta nhớ những ngày Tết,trường tràn ngập sắc vàng,khẽ khàng
trong bước chân,sợ phải giẫm lên hoa,hương hoa cứ bám mãi vào
tóc rối.Ai đi xa có nhớ !
Có một lần tập làm thi sĩ.Ngồi balcon nghe chim hót,ngắm
mây bay,ngắm cả chú sóc con ở hốc cây có con mắt trong veo...thơ
chưa kịp thành hình hài,phải khóc cười với bản nội qui ! Còn đâu
giấc mộng thi nhân !
Có một,và có một ...cứ thế ,cái ngày xưa tuần
tự trở về,để ta chợt thấy mình bé dại,khát thèm một tiếng
ve ngân,một sắc hồng.Cứ thế,cứ thế,ta trở về,cất vội những
bộn bề lo toan,tắm mát một thời ngày xưa với trường xưa yêu
dấu
Cỏ dại
Trương Mỹ Phượng gv LHP