NHỚ MỘT THỜI NIÊN THIẾU CHÚNG MÌNH
Tặng Danh và các bạn Petrus Ký (1954-1961)
Năm mươi năm
trước ở trường này
Vẫn hàng cây mát gió hây hây
Vẫn ba dãy lớp màu xưa cũ
Trọn một niềm thương nhớ những
ngày...
Thuở ấy chúng mình tuổi thiếu niên
Vô tư nào biết đến ưu phiền
Sáng ôn bài cũ chiều vô lớp
Chúa nhật vào chơi trong công viên
Cũng có những
ngày đi dạo phố
Tìm mua những sách rẻ không ngờ
Cũng có nhiều đêm thao thức
trắng
Nghĩ hoài chưa thấy được vần
thơ
Thể dục xong rồi rủ đá banh
Chia phe hai đội quyết giao tranh
Kẻ lừa,người đá,thằng ôm bóng
Xong trận, bên nhau đãi nước chanh
Đã có một
lần đi cấm túc
Môn địa mà quên vẽ bản đồ!
Mười một chàng trai chung cảnh
ngộ
Vô trường Chúa nhật!Đáng
buồn chưa!
Tết đến ,trường ra số báo Xuân
Chia nhau đi bán mấy trường thân
Đứa nào có được bài dăng báo
Hãnh diện như người đỗ cử nhân!
Rồi có những lần về xứ bạn
Xe đạp mà rong khắp mọi nơi
Vườn dứa chiều ghé qua đêm
ngủ
Sáng ngắm bình minh bãi cát dài
Bảy năm đèn sách bấy nhiêu tình
Những chuyện Thầy Cô,chuyện chúng mình
Bạn cũ giờ đây non chục đứa
Hiếm người còn thấy tóc còn xanh
Như nước,thời gian trôi mãi trôi
Năm mươi năm ấy đã qua rồi
Tên trường nay đổi sang tên
khác
Đọng lại trong tôi chút ngậm
ngùi...
Một ngày rất nhớ 12/11/2003
Nguyễn Viết Sơn