HOÀI NỊÊM
Đôi ḍng về Nguiễn Ngu Í
Nhân đọc
"Hồi kư Trần Văn Khê ( Tập I NXB Trẻ) có đoạn viết về
Nguyễn Hữu Ngư ( tức Nguiễn Ngu Í),chúng tôi xin mạo muội ghi lại
đôi điều hiểu biết về nhà văn,nhà giáo này.Phải,Ông Nguyễn
Hữu Ngư trước đây có dạy học ở một số trường tư thục như
Tân Phương,Đạt Đức v.v...Nhưng bọn trẻ chúng tôi hồi học lớp
đệ nhị ( lớp 11) trường Petrus Kư ,biết ông qua những bài viết
đăng trên tạp chí Bách Khoa.Phải nói rằng anh bạn rất thân của
tôi,anh Bùi Thanh Danh nhờ duyên văn tự thế nào mà làm quen với ông,biết
được địa chỉ nhà và biết ông có cuốn "Thi nhân Việt
nam" của Hoài Thanh,Hoài Chân.Anh Danh nói với tôi,tôi đă gặp
ông Nguyễn Ngu Í,ông có cuốn "Thi nhân Việt nam" nhưng không
cho mượn đem về v́ theo ông cho biết,hiện chỉ có ông và thư viện
quốc gia là có quyển này.Ông nói : cho em mượn rủi cháy nhà,cháy
luôn sách th́ sao?Chi bằng em hăy đến đây,tôi để sách trên đầu
tủ,cứ việc lấy xuống mà ghi chép.Hối ấy vào năm 1959-1960 cuốn
sách này chưa tái bản (măi đến năm 1967 ,khi chúng tôi học Đại
Học Sư Phạm,trường cũng chỉ in ronéo cho sinh viên tham khảo) nên
rất quí.Thế là hai đứa hẹn nhau,với sự cho phép của ông,đi
xe đạp đến nhà ông,rồi Danh đọc cho tôi chép,vào mỗi buổi sáng
chủ nhật từ 8 đến 10 giờ.Nhà ông nằm trong con hẻm lớn,quay về
hướng đông,nhỏ hẹp và có gác gỗ.Chúng tôi được biết vợ ông
dạy ở trường Aurore ( nay là trường Lương Định Của).Ông Nguyễn
nhỏ người,hơi gầy,tóc hớt cao,mang kiến cận thị,tính t́nh ḥa
nhă,vui vẻ,dể mến.Ông đi làm trên chiếc xe mobylette.Một vài lần
đầu chúng tôi ngồi chép sách trong pḥng nhỏ dùng làm pḥng khách,pḥng
làm việc,ở phía trứơc nhà.Về sau ông bảo chúng tôi lên gác,ngồi
ở cái bàn đặt cuối cầu thang để chép.Chúng tôi ghi chép được
hết phần đầu của quyển sách "Một thời đại trong thơ
ca ".Lúc đến nhà thường không gặp ông,mà chỉ thấy vợ
ông ra mở cửa cho chúng tôi vào,chỉ chỗ ngồi,chỗ để sách.Trên
gác cũng là nơi làm việc và cũng là chỗ ngủ,không có bàn ghế
tủ giường ǵ,chỉ thấy manh chiếu và sách vở,báo chí để bừa
băi phía ngoài,hoặc sắp gọn sát tường.Có khi ông cho chúng tôi
xem thư của ông Trần Văn Khê,của ông Hồ Hữu Tường.Ông Hồ Hữu
Tường gọi ông là "chú Cá :(cá là Ngư).Ong c̣n cho biết hồi
trung học,học chung với ông Trần Văn Khê,ông Lưu Hữu Phước ở
trường Petrus Kư.Bây giờ th́ không c̣n nhớ chúng tôi lui tới nhà
ông bao lâu,có lẽ vài ba tháng ǵ đó,sau phần "Một thời đại
trong thơ ca",chúng tôi chép hết phần "Cung Chiêu Anh
Hồn Tản Đà" rồi thôi,có lẽ về sau bận học thi tú tài
nên đă ngưng công việc.
Chúng tôi được biết ông Nguyễn là người rất
thương học tṛ,nhất là học tṛ nghèo.Có lẽ là xuất phát từ
hoàn cảnh cá nhân ông.Ông cũng đă có công sưu tập,bổ sung cho
cuốn "Thi Nhân Việt nam" bằng những bài thơ,tập thơ của
các tác giả trong sách ấy,gom thành bộ "Thi Ca Tiêu Biểu"
gồm sáu,bảy tập,in ronéo,giấy đen mà hiện nay chúng tôi
c̣n giữ.Theo dơi trên tạp chí Bách Khoa mới thấy tài gợi chuyện
của ông để những người ông muốn hỏi,bộc lộ hết can tràng
của ḿnh.Những bài phỏng vấn ấy,ông gom lại thành tập sách
" Sống và viết với ...".Ngoài các nhà văn,nhà
thơ ,ông c̣n phỏng vấn các họa sĩ...Cuốn truyện "Khi
người chết có mặt",hồi ấy chúng tôi rất thích.Nói
về nhà văn này,Nguyễn Hiến Lê,trong " Hồi kư Nguyễn Hiến Lê",trang
510 có ghi :" Ngu Í chuyên về phỏng vấn,từng trải,có nhiều
nhiệt tâm,văn có duyên"
V́ bệnh tâm thần nên ông là thân chủ thường
xuyên của bệnh viện Chơ Quán và Dưởng trí viện Biên Ḥa.Các bác
sĩ,nhất là bác sĩ Tô Dương Hiệp,con trai nhà văn B́nh Nguyên Lộc
( B́nh Nguyên Lộc cũng là học sinh Petrus Kư) đă gom góp các bài
thơ của các nhà thơ tâm thần của bệnh viện,trong đó có Nguyễn
Ngu Í,in thành tập " Thơ điên " do Thái b́nh điên quốc
xuất bản.
Ông chủ trương cải cách chữ quốc ngữ,như thay
" y" thành " i " ( nếu cách phát âm không đổi) như
" I tế " ,nguiên nhân " ( bút danh của ông cũng là một
áp dụng cho lối cải cách đó); ngày xanh thành " ngèi
xanh"v.v...
Từ những năm 1974 về sau,chúng tôi chỉ nghe nói ông
bị bệnh nhiều,không thấy bài viết của ông nữa.Thật đáng thương
và đáng tiếc cho một con người " Trời cao,phận thấp,chí khí
uất " ( Tản Đà ) ấy.
Những ngày cuối năm 2003
Nguyển Viết Sơn