Tưởng nhớ thầy,
Hơn 50 năm đă trôi qua mà tôi vẫn c̣n nhớ h́nh ảnh vị giáo sư Pháp văn dạy tôi hai năm đầu ban Cao đẳng Tiểu học.Thầy đă có tuổi,dáng gầy g̣ nhưng giọng nói c̣n sang sảng.Nhớ rơ nhất là bài giảng văn đựoc thầy tŕnh bày hết sức có hồn.Bài thơ được b́nh giảng có nhan đề “ Le semeur” ( Người gieo hạt) cũng c̣n một tựa là “Saison des semailles.Le soir” (Mùa gieo hạt.buổi chiều) của thi hào Victor Hugo.
Có thể tóm tắt nội dung bài thơ như sau : hoàng hôn xuống dần,ngồi dưới mái hiên,tác giả ngắm cảnh chiều hôm mà những giờ phút lao động cuối cùng trong ngày đang tỏa sáng.Một lăo nông quần áo tả tơi đang gieo hạt trên những luống cày,cố tranh thủ thời gian c̣n lại để làm xong công việc. Nội dung đơn giản như vậy nhưng ư nghĩa bài thơ hết sức thâm thúy và chứa đựng một giá trị nhân bản cao.
Thầy đă cố gắng giúp chúng tôi- những thiếu niên trẻ người non dạ - lănh hội được ư nghĩa cao cả đó .Trước hết , thầy nhấn mạnh cách sử dụng tài t́nh hai động từ admirer (ngắm nh́n với sự thán phục) và contempler ( chiêm ngưỡng) của tác giả.Một đại thi hào như Victor Hugo mà chiêm ngưỡng và thán phục một hành vi,một công việc th́ dù công việc đó có b́nh thường chăng nữa th́ nó phải hàm ngụ một ư nghĩa,một giá trị nhân bản cao quí. Mà đúng là như vậy v́ gieo hạt ngày hôm nay là tạo ra mùa thu hoạch ngày mai, là đem ấm no lại cho tương lai. Cái khung thời gian – không gian thật khéo chọn : buổi chiều tà trên cánh đồng mênh mông.Cánh đồng gợi nghĩ đến cơi nhân gian,chiều tà là thời khắc cuối cùng của một ngày.Rồi bằng một liên tưởng hết sức tự nhên,nhà thơ tạo nên h́nh tượng một lăo nông đang gieo hạt trên cánh đồng .Nếu người nông dân này là một thanh niên hay một tráng niên th́ ư nghĩa biểu trưng sẽ giảm đi nhiều.Đằng này đây là một nông dân tuổi đă xế chiều : một lăo nông đang khẩn trương gieo hạt trên những luống cày trong bóng tối đang sẫm dần. Ngày sắp hết,người đă già,vậy mà vẫn c̣n miệt mài lao động v́ một ngày mai hạnh phúc cho thiên hạ. Ở vào tuổi đó và vào thời khắc đó lăo nông của chúng ta có quyền được nghỉ ngơi sau khi đă làm việc gần suốt đời và gần suốt ngày.Một hành động hy sinh cao cả và thầm lặng.
Thầy đă giúp chúng tôi cảm nhận được - ở một mức độ nào đó tùy theo từng cá nhân – sự xúc động và ḷng ngưỡng mộ của nhà thơ trước cảnh tượng uy nghiêm đó.Đi đi lại lại trên bục giảng,vừa ra điệu bộ vừa diễn giải nội dung và h́nh thức của thi phẩm thầy khiến cả lớp chúng tôi lắng nghe bằng cả tâm hồn. Tôi c̣n nhớ như in cử chỉ mô phỏng : vốc một nắm hạt và vung tay ném lên cao tạo một đường bán nguyệt của thầy để mô tả “ cử chỉ uy nghiêm” (le geste auguste) của người lăo nông.Thầy chấm dứt bài giảng ,trở lại bàn giáo sư, gương mặt ánh lên vẻ hài ḷng kín đáo.Cả lớp lặng im.Trong không kh́ h́nh như vẫn c̣n những dư ba của cảm xúc.
Gần cuối năm học thứ hai ban Cao Tiểu của tôi,thầy ngă bệnh và qua đời.Đưa tiển thầy về nơi an nghỉ cuối cùng,ngoài những người thân,bạn bè và đồng nghiệp của thầy c̣n có hàng mấy trăm học sinh chúng tôi (đă và đang học với thầy).Hầu hết bọn tôi không ai cầm được nước mắt.Vị thầy đáng yêu và đáng kính đó là giáo sư THOẠI (tôi rất tiếc là quên họ của thầy) và ngôi trường chúng tôi học lúc đó có tên Trung học Petrus Trương Vĩnh Kư những năm đầu thập kỷ 50 của thế kỷ trước.
Hồ Văn Trai (khóa 50-56)
