MÙA XUÂN, VÀ…..
Trong khoảnh khắc giao mùa, Xuân trịnh trọng , dõng dạc nói với mùa Đông :
- Này lão Đông già cỗi , hãy tan biến đi . Mọi người chẳng ai cần ông . Hãy trả lại đất trời cho ta .
Mùa Đông chẳng chần chừ , trên môi nở nụ cười ẩn dấu nhiều điều bí mật ,đôi mắt ánh lên cái nhìn lạnh buốt và giễu cợt, cứ thế mà tan vào hư không .
Trong tiết trời ấm áp, Xuân đến cùng vạn vật. Với gương mặt ngời sáng, tươi hồng , Xuân thì thầm : “ Ta là chúa xuân “. Với dáng vẻ kiêu kỳ , rực rỡ, Xuân hãnh diện : “ Ta là nàng xuân “. Với điệu bộ vừa như khoan thai, chậm rãi, vừa như âu yếm, ân cần , Xuân điệu đàng, đỏm dáng nghiêng mình đánh thức các loài hoa . Từ trên cao , Thượng Đế nhìn xuống và mỉm cười .
Trong cái lô xô của sợi nắng vàng rực, Xuân vẫn còn luyến tiếc một hình hài của sự sống nẩy mầm, ngơ ngác hỏi chàng trai mùa Hè :
- Ơ kìa ! Sao anh vội đến ? Sao lại tiễn em đi khi em như nụ hé trên cành ? Sao đánh tráo những giọt hương mùa ươm mật ? Sao phả vào em cái bỏng rát của đất trời ? Sao lại thay lời yêu thương của em bằng điệu sầm sập của mưa mau, bằng tiếng gắt gỏng của mặt đường hay hẩy nóng ?..... Ơi , chàng trai mùa Hè !
Gương mặt ngời sắc hồng , mùa Hè mở cửa , trả Xuân về lại với hư vô.
. . . . .
Ta lắng tai nghe nhiều lần tiếng nói của Xuân, chợt nhận ra Xuân nhiều lần dối trá.
Ta lắng sâu đọc khẽ tiếng lòng mình, chợt nghe giai điệu Xuân miên man, bất tận.
Ta đang chìm trong giây phút cuối – giao thừa – để đọc lời mặc niệm, để khai Xuân :
“ Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Cho ta thêm ngày nữa để yêu thương ! “ *
Cuối tháng 12- 2005
Trương Mỹ Phượng
* ( Wake at dawn with
winged heart / And give thanks for another day of loving ! Kahlit Gibran – Nguyễn
Nhật Ánh dịch )
