Ḷng mẹ trăi vạn mùa xuân
Giao thừa _ thời khắc giao thoa giữa cũ và mới.
Không gian dường như lắng đọng...
Thời gian dường như ngừng trôi.
Cây cỏ t́m tàng
Người người rộn ràng
Thắp nén hương trầm dâng lên bàn thờ tổ tiên,tâm trí như mơ hồ,như phiêu bồng về cỏi hư vô
Một thoáng suy tư t́m về nguồn cội,để chiêm nghiệm thuyết vô thường,để thấu đáo lẽ đời sinh diệt.Trăm năm là ngắn,ngàn năm chưa đă dài,khi so với tuổi trái đất,đời người chỉ là một sát na.Lịch sử như ḍng sông,anh hùng như đợt sóng,mọi chuyện rồi sẽ qua đi,biến cố cũng ch́m theo năm tháng,hơn_thua_thành_bại,rồi cũng hóa hư không!
Tuy nhiên,có một thứ luôn luôn tồn tại,hiện diện từ thuở
sơ khai của con người cho tới ngày nay và măi về sau_Đó là ḷng mẹ _
Ḷng mẹ là linh chất nhiệm mầu mà tạo hóa ban tặng cho nhân loại.Từ
ngàn xưa,hằng bao nhiêu thế hệ tiếp nối nhau để duy tŕ và phát triển,bất chấp
sự khắc nghiệt đến cuồng nộ của thiên nhiên,chịu đựng sự bất công đến tàn nhẫn
của con người...Ấy là nhờ ḷng mẹ vẫn bao la,vẫn dịu dàng ấp yêu che chở cho đàn
con khôn lớn_ Để rồi chúng cuốn theo ḍng trôi,làm chất liệu tiếp nối cho lịch
sử tiến bộ đến ngàn sau.
Đàn con ra đi có đứa không về_ Ḷng mẹ đớn đau khôn xiết_
Những đứa khác lại cứ măi mê theo đuổi lợi danh,t́nh ái,quên hẳn mẹ già đang
mong đợi ngóng trông_ Ḷng mẹ vẫn bao dung không phiền trách
Cho đến một ngày mẹ già nhắm mắt xuôi tay,lũ con mới hiểu rằng chúng đă vô t́nh,đă quên đi đạo hiếu :"Phụ mẫu tại đưỡng,tử bất khả viễn du".Nỗi đau mất mẹ,xen lẫn niềm ân hận,dần xé tâm hồn đứa con.Lệ nḥa mặn đắng,không làm vơi đi những chất chứa chợt dồn về.Bàn thờ tổ tiên có thêm di ảnh mẹ,bên ngọn đèn thờ leo lét,mắt mẹ vẫn buồn xa xăm.Chén cơm dâng cúng mẹ nằm lặng lờ,không vang tiếng khua lách cách như ngày nào mẹ chăm chút cho con.
Từ kư ức vọng về câu hát mẹ ru thuở trước làm tăng thêm nỗi niềm đau xót của đứa con lỗi đạo .
Tất cả đều đă muộn màng.Bao nhiêu ray rứt,thổn thức,kết nên vần thơ dâng mẹ :
Ngó lên nhang tắt, đèn mờ
Muốn nuôi cha mẹ, bây giờ c̣n đâu!
*
* *
Ca dao ngày ấy mẹ ru,
Đong đưa nhịp vơng thấm sâu vào ḷng
Nuôi con dại long đong ngày tháng
Tóc mẹ hiền loáng thoáng màu sương
Đàn con luân lạc tha phương.
Mẹ t́m theo ánh tà dương mịch mùng
Mẹ già yếu h́nh dung tiều tụy.
Trút tàn hơi yên nghỉ ngàn thu.
C̣n đâu câu hát mẹ ru,
Con quỳ dưới bóng đèn lu ngậm ngùi
Cơm dâng mẹ đượm mùi hương khói
Nh́n chân dung không nói lặng lờ
Ngó lên nhang tắt, đèn mờ,
Muốn nuôi cha mẹ, bây giờ c̣n đâu!
Công ơn sinh dưởng
nặng sâu
Ngất cao non Thái,xiết bao suối nguồn
Ḷng mẹ trăi vạn mùa
xuân
Con chưa trọn nghĩa bâng khuâng nhớ về !
Giao thừa ...Xuân về ...Mẹ...!
12-12-2005
Nguyễn Anh Dzũng (64-71)