Năm Đời Nhạc Sĩ Họ Trần

Ở xứ Việt Nam, khi học nhạc cổ truyền là phải học theo lối truyền khẩu, một lối học rất được phổ biến khắp Á Châu. Ngày xưa, học tṛ thường đến nhà thầy, ở đó học cho tới lúc thành tài, có khi 5 năm, 10 năm, hay lâu hơn nữa tùy theo học mau hay chậm. Khi nào thầy thấy học tṛ đủ sức, hấp thụ đầy đủ những bí quyết của môn ḿnh đang học th́ lúc đó mới ra về, mới được thầy cho "xuống núi". Khi ở nhà thầy, công việc làm hàng ngày là giúp việc trong nhà, như làm vườn, quét dọn nhà, làm tất cả công việc của một người giúp việc. Tối nào thầy hứng lấy đàn ra dạo, hay đàn bài bản, học tṛ thường lắng tai nghe để thấm nhuần các ngón đàn của thầy. Khi nào thầy vui, thầy gọi một học tṛ để dạy, chỉ cách nhấn cho đúng với điệu của bài bản. Chính v́ học theo phương pháp này mà học tṛ mất nhiều năm để được đào tạo thành một nhạc sĩ . Sự khó khăn gian truân trong cách học nhạc cổ truyền, thêm vào đó sự coi thường của xă hội Việt Nam thời phong kiến cho rằng đàn hát là "xướng ca vô loài" nên số người học nhạc không có bao nhiêu người. Ngành nhạc chỉ dành để giải trí, và nhạc sĩ không được đi thi để trở thành quan trong triều đ́nh. Chính v́ thế, t́m được một gia đ́nh nhạc sĩ nhiều đời ở Việt Nam không phải là chuyện dễ ! Ở Việt Nam có một vài gia đ́nh nhạc sĩ trong lĩnh vực tân cổ nhạc. Gia đ́nh nhạc sĩ Lữ Liên lúc đầu chuyên về nhạc cổ vơí cây đàn nhị qua tài nghệ của nhạc sĩ Lữ Liên (hiện đang sinh sống tại tiểu bang California, Hoa kỳ. Các con của ông chuyển sang ngành tân nhạc Việt và nhạc ngoại quốc từ lúc ở Sài G̣n trước 1975 và đă nổi tiếng như nữ ca sĩ Bích Chiêu (cùng thời với Bạch Yến, Thanh Thúy, hiện sống tại tỉnh Orléans, Pháp sau khi bôn ba nơi hải ngoại từ năm 1963 ở Pháp, rồi Ư đại lợi, rồi nay trở lại Pháp), Khánh Hà, Tuấn Ngọc, Anh Tú, Lưu Bích, ban nhạc Uptight (tất cả đều nổi tiếng trong cộng đồng Việt và cư ngụ tại vùng Nam California từ 20 năm nay). Gia đ́nh nhạc sĩ Phạm Duy cũng là một ngoại hạng. Nhạc sĩ Phạm Duy (sinh năm 1921) là một nhạc sĩ có một sức sáng tác hiếm có (trên 1000 ca khúc trong đó hàng trăm bản nhạc đă chinh phục cả ba thế hệ Việt Nam). Vợ ông là nữ ca sĩ Thái Hằng lúc trước đă hát trong ban hợp ca Thăng Long với các anh em Hoài Trung, Hoài Bắc (đă từ trần tại California và c̣n là nhạc sĩ sáng tác nổi danh dưới tên Phạm Đ́nh Chương có vợ là nữ ca sĩ Khánh Ngọc) và Thái Thanh (các con của nữ danh ca Thái Thanh là Ư Lan và Quỳnh Hương đă chinh phục giới yêu nhạc Việt ở hải ngoại từ năm 1991. Gần đây hơn, Mai Linh, con gái lớn của Ư Lan, vào nghề ca hát và đă tạo cho ḿnh một chỗ đứng có nhiều triển vọng). Các con của Phạm Duy - Thái Hằng lập ra ban nhạc kích động trẻ The Dreamers ở Sài G̣n vào cuối thập niên 60. Ban nhạc này vẫn c̣n vang tiếng khi sang Hoa Kỳ vào đầu thập niên 80 cho tới đầu thập niên 90 th́ ră. Các con của Phạm Duy đă tạo một ngôi vị vững chắc trong làng tân nhạc Việt ở hải ngoại như nam ca sĩ Duy Quang ( đă từng là chồng của nữ ca sĩ Julie - mang tên Julie Quang khi sống với Duy Quang), các ca sĩ Thái Hiền, Thái Thảo (có chồng là nam ca sĩ Tuấn Ngọc thuộc gia đ́nh nhạc sĩ Lữ Liên), Thái Hạnh. Nhạc sĩ Duy Cường chuyên về ḥa âm, và trở thành người ḥa âm của tất cả các bản nhạc của cha (Phạm Duy) và soạn ḥa âm cho hàng ngh́n bản nhạc cho các ca sĩ Việt ở California. Gia đ́nh nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ với vợ là nữ ca nhạc sĩ Thúy Nga (nổi tiếng một thời với chiếc phong cầm, c̣n sinh hoạt trong những năm đầu sang Mỹ và sau đó từ giă sân khấu luôn). Con và cháu là Hoàng Thi Thi, Hoàng Thi Thao từng nổi tiếng thần đồng vĩ cầm ở Việt Nam và tiếp tục đàn vĩ cầm cho các ban nhạc Việt Nam trong cộng đồng Việt tại California. Nhạc sĩ Thu Hồ cũng là ca sĩ nổi tiếng ở Việt Nam có một cô con gái trở thành ca sĩ Mỹ Huyền tạo sự nghiệp tại California từ khi sang Mỹ. Gia đinh Phạm Nghệ (hiện ở Hoa Kỳ) chuyên về nhạc cổ điển. Gia đ́nh nhạc sĩ vĩ cầm Nguyễn Khắc Cung (hiện ở Pháp) chuyên về nhạc cổ điển Tây phương. Gia đ́nh nhạc sĩ thôỉ sáo Nguyễn Đ́nh Nghĩa (hiện sống ở Virginia, Hoa kỳ) chuyên về nhạc cổ Việt Nam với các con giỏi về các loại đàn Việt, đă đi tŕnh diễn nhiều nơi tại Mỹ từ năm 1982. Về phía cải lương, cặp nghệ sĩ Việt Hùng-Ngọc Nuôi nổi tiếng trong giới hát cải lương từ nhiều năm qua, có các con đi về phía tân nhạc nổi tiếng một thời qua ban nhạc The Crazy Dog, và nữ ca sĩ Bích Ngọc tạo một chỗ đứng trong giới nhạc trẻ. Nghệ sĩ Hữu Phước (từ trần năm 1997 tại Pháp) nổi tiếng là người hát mùi 6 câu vọng cổ và đóng tuồng làm rơi nước mắt người xem, có nhiều con nhưng chỉ có Hương Lan là nổi tiếng nhất và là ca sĩ từ cổ nhạc sang tân nhạc thành công và giữ địa vị ca sĩ hàng đầu trong ngành ca hát Việt Nam ở hải ngoại. T́m đuợc một ḍng họ năm đời nhạc sĩ nhạc cổ truyền có thể nói là hiếm có lắm. Tôi được may mắn sinh trưởng trong một gia đ́nh có tới 5 đời nhạc sĩ cổ truyền, và mỗi đời có những bước tiến "canh tân", có những đóng góp vào việc bảo tồn, bảo lưu, duy tŕ và phổ biến nhạc Việt cổ truyền khắp nơi trên thế giới. Đớ thứ nhứt: Nhạc sĩ nhạc cung đ́nh Huế Người khởi xướng truyền thống nhạc của gia đ́nh họ Trần là ông sơ của tôi, tên là Trần Quang Thọ (1830-1890). Ông là nhạc sĩ của ban đại nhạc triều đ́nh Huế, dưới thời vua Tự Đức. Cụ mang cả gia đ́nh vào trong Nam và định cư tại làng Vĩnh Kim, thuộc tỉnh Mỹ Tho, cạnh bên sông Sầm Giang (được nổi tiếng nhờ tên ban kịch Sầm Giang của chú tôi là Trần Văn Trạch). Cụ chỉ là một nhạc sĩ chuyên nghiệp, sử dụng cây đàn tỳ bà, đàn nhị, và các loại trống. Chính cụ đă mang truyền thống nhạc miền Trung và Ca Huế vào trong Nam để sau này biến thành loại nhạc đàn tài tử miền Nam. Đời thứ nh́ : Nhạc sĩ sáng tác bài bản, sáng chế cách ghi bài bản cổ Ông cố tôi, Trần Quang Diệm (1853-1925) là người con thứ tư trong gia đ́nh có 7 ngướ con. Ông có khiếu về nhạc nhất trong gia đ́nh. Chính ông là người duy tŕ truyền thống nhạc trong gia đ́nh. Đàn tỳ bà rất giỏi, được gởi ra thành nội Huế để học loại nhạc Ca Huế (một loại nhạc thính pḥng với bài bản khác với bài bản của dàn đại nhạc và tiểu nhạc). Ông cố tôi được nổi tiếng khắp vùng lục tỉnh về tài đàn tỳ bà. Ông đă sáng tác một số bài bản cho đàn tỳ bà, nhưng đă thất truyền sau một lần cháy nhà. Ông đă nghĩ ra cách ghi chia phân nhịp trong các bài cổ nhạc để dễ dạy cho học tṛ. Ông có sáng tác 8 bài Ngự trong số 10 bài Ngự để đón tiếp vua Thành Thái lúc vua vào thăm viếng miền Nam. Trong thời của ông có hai ông nhạc sĩ khác nổi tiếng về nhạc miền Nam là Nguyễn Liên Phong và Nguyễn Ṭng Bá. Hai luồng âm nhạc của ông cố tôi và của hai nhạc sĩ này đă làm phát sinh ra nhạc đàn tài tử miền Nam. Đời thứ ba:Nhạc sĩ sáng tạo Ông cố tôi có 7 người con, nhưng chỉ có hai người là có năng khiếu về âm nhạc. Người con thứ nh́ là Bà Cô Ba của tôi, tên là Trần Ngọc Viện (1885-1944), và ông nội tôi là Trần Quang Triều (1897-1929), người con thứ sáu có biệt danh là Bảy Triều. Trên khai sanh tên là Trần Văn Chiều v́ lúc làm giấy khai sanh, người thơ kư trong làng đă tự ư đổi lại thành Chiều thay v́ Triều. Chữ lót họ cũng đổi luôn, nhứt là vào thời đó, trong làng xă miền Nam, hễ con trai th́ cho chữ Văn, và con gái th́ dùng chữ lót Thị . Bà Cô Ba của tôi đàn tỳ bà theo truyền thống Huế và rất giỏi về đàn tranh. Bà là người đă thành lập một đoàn cải lương với các nghệ sĩ toàn là nữ giới, lấy tên là gánh Nữ Đồng Ban (1927-1929). Đây có thể nói là một gánh hát duy nhứt trong lịch sử cải lương Việt Nam là nghệ sĩ toàn là đàn bà. Các cô thiếu nữ toàn là con gái con nhà lành trong làng. Bà Cô của tôi bắt các cô phải học chữ ban ngày, tập đánh vơ, múa côn, múa kiếm, luyện giọng. Ông thầy tuồng tên là Nguyễn Tri Khương (mất vào năm 1962), anh ruột của bà Nội của tôi, là người con thứ tư trong gia đ́nh họ Nguyễn (ḍng dơi Nguyễn Tri Phương), tôi gọi là ông Cậu Năm. Ông Cậu Năm là một nhạc sĩ rất có tài chẳng những thổi sáo điêu luyện, làu thông tất cả những nhạc khí đàn dây và trống. Ông lại sở trường viết những bài bản mới. Chính trong vở tuồng " Giọt lệ chung t́nh" (1927), ông đặt một số bài bản mới như "Phong Xuy Trịch Liễu","Yến Tước Tranh Ngôn", "Thất Trỉ Bi Hùng ", "Bắc Cung Ai " mà dường như chỉ được lưu truyền trong gia đ́nh mà thôi , mặc dù âm điệu rất phong phú. Số phận của những bài bản nầy giống như mấy mươi bài của thầy kư Trần Quang Quờn, có lẽ sẽ bị mai một đi. Người anh của ông Cậu Năm là ông cậu Tư Nguyễn Tri Lạc rất sành về nhạc lễ và các tiết tấu trong các loại nhạc lễ. Ông là cụ thân sinh của cố nhạc sĩ tài danh Nguyễn Mỹ Ca, nổi tiếng qua nhạc phẩm "Dạ Khúc ". Ông Nội của tôi, Trần Quang Triều (1897-1931) giỏi về đàn ḱm. Lúc đó, ông học ở trường trung học Chasseloup Laubat của Pháp ở Sài G̣n. Tôi được nghe kể lại rằng lúc nhỏ ông Nội tôi giỏi về môn thôi miên, thường hay dùng môn này để làm cho các ông giám thị ngủ hết để ngồi chơi trong lớp hay đàn ḱm. Ông có chế ra cách lên dây đặt tên là dây Tố Lan, được giới cải lương "dâyTố Lan của ông Bảy Triều ". Cách lên dây của hai dây đàn ḱm cách nhau một quăng bảy thứ (Do-Sib) tạo một không khí buồn ảo năo khi đàn. Một trong những người học tṛ ngoài gia đ́nh được nhiều người biết là ông thân của nhạc sư đàn tranh Nguyễn Vĩnh Bảo. Ông Nội tôi không may mất sớm thành ra không thể phát triển cách lên dây Tố Lan cho đàn ḱm được rộng răi hơn. Hai gia đ́nh nhạc sĩ Trần và Nguyễn phối hợp lại với nhau đă làm phát sinh ra một truyền thống âm nhạc gia đ́nh ngày càng phong phú. Đời thứ ba đă cho thấy rằng ảnh hưởng nhạc Tây phương đă xâm nhập một phần nào vào trong nền âm nhạc cổ miền Nam. Ông Cậu Năm Nguyễn Tri Khương có viết lời Việt cho những bản nhạc Pháp thịnh hành thời đó như "La Madelon", "La Marseillaise ". Em của ông Cậu Năm biết đàn lục huyền cầm móc phím, và một người khác biết kéo vĩ cầm Tây phương. Cả hai nhạc khí Tây phương bắt đầu được dùng trong nhạc đàn tài tử miền Nam. Đời thứ tư : Nhạc sĩ hướng về Tây phương và nghiên cứu Ông bà Nội tôi có ba người con: ông thân tôi là Trần Văn Khê (sinh năm 1921, hiện sống tại Vitry sur Seine, Pháp), chú tôi là Trần Văn Trạch (sinh năm 1924 - mất năm 1994 tại Pháp), và cô tôi là Trần Ngọc Sương (sinh năm 1926, hiện sống ở Montréal, Canada). Cô tôi cũng đă từng đi hát thời các ca sĩ Mộc Lan, Kim Tước, Minh Trang dưới danh hiệu là ca sĩ Thủy Ngọc, có thu một vài dĩa 78 ṿng, đă tạo cho ḿnh một chỗ đứng trong làng tân nhạc, nhưng đă giải nghệ vào khoảng 1950. Chú tôi được mệnh danh là Quái Kiệt Trần Văn Trạch. Lúc nhỏ có học đàn tỳ bà và đàn rất hay, và cũng có khiếu ca cổ nhạc rất mùi, không thua ǵ cố nghệ sĩ Năm Nghĩa thời 30. Nhưng có lẽ v́ hoàn cảnh nên mới dấn thân vào ngành ca hát. Khởi đầu mở một pḥng trà nhỏ (loại salon de thé) ở đường Lagrandière. Sau đó, khoảng 1947-48, chú Trạch hoạt náo và hát tại dancing Théophile ở vùng Dakao. Các bài nhạc hài hước đầu tiên do chú Trần Văn Trạch hát là do nhạc sĩ Lê Thương viết ra vào năm 1948-49 (Ḥa B́nh 48, Liên Hiệp Quốc ). Các chương tŕnh phụ diễn tân nhạc trên sân khấu xiệc, hát bóng, và danh từ đại nhạc hội là do chú Trạch đề xướng ra ở Sài G̣n từ đầu năm 1950. Chú đă trở thành một ca sĩ hài hước ngoại hạng nổi tiếng qua các bản diễu như "Anh Phu Xích Lô" (1951), "Chuyến Xe Lửa Mùng 5" (1952), "Cái Tê Lê Phôn", "Cái Đồng Hồ Tay", "Anh Chàng Thất Nghiệp", "Cây Bút Máy", "Đừng Có Lo". Hai bài nhạc không hài hước nhưng rất được phổ biến là "Chiến Xa Việt Nam" (1952), và "Xổ Số Kiến Thiết Quốc Gia" (1952). Ban nhạc Sầm Giang đă có mặt trên đài phát thanh Pháp Á từ 1950 tới 1954, quy tụ một số nhạc sĩ gạo cội như cố nhạc sĩ Vơ Đức Thu, Khánh Băng, về sau có Nghiêm Phú Phi (hiện sống tại Orange County, California, Hoa kỳ), các ca sĩ nổi tiếng thời đó như Trần Văn Trạch, Ngọc Sương, Ngọc Hà, Tôn Thất Niệm, Linh Sơn, Mạnh Phát, Minh Diệu, Túy Hoa, Tâm Vấn. Đến năm 1953, có thêm những bộ mặt mới như nữ kịch sĩ Bích Thuận, ban Thăng Long, Duy Trác, Tùng Lâm, và ......em bé Bạch Yến ( trở thành người bạn "đồng hành và đồng chí" của tôi sau này). Ngoài lĩnh vực âm nhạc, chú Trần Văn Trạch c̣n là người làm phim Việt đầu tiên ở miền Nam. Hai cuốn phim Ḷng Nhân Đạo (1955) với Trần Văn Trạch, Kim Cương, Hà Minh Tây (sống ở Paris), và Giọt Máu Rơi (1956) với Trần Văn Trạch và Kim Cương do hăng phim Mỹ Phương sản xuất. Sau đó chú Trạch lập ra hăng phim Việt Thanh và có làm đạo diễn cho hai cuốn phim cổ tích Thoại Khanh Châu Tuấn (1956) với Kim Cương và Vân Hùng, và Trương Chi Mỵ Nương (1956) với Trang Thiên Kim và La Thoại Tân. Chỉ có thân phụ tôi, Trần Văn Khê (1921 - ) là người duy nhứt trong ḍng họ Trần đă học nhạc cổ đàng hoàng và đă phát huy nhạc Việt Nam ra ngoài biên giới Việt. Lúc nhỏ Ba tôi đă được ông Cố tôi dạy cho cách tụng kinh Phật giáo, lại được nghe những buổi ḥa đàn trong gia đ́nh, gặp những nhạc sĩ tài danh thời đó, nên Ba tôi dễ hấp thụ những "ngón đờn nhức xương" trong cổ nhạc Việt. Ba tôi đă học đàn ḱm với ông Nội tôi, học đàn tỳ bà và đàn tranh với bà cô Ba, học trống với ông Cậu Tư Nguyễn Tri Lạc, học lư thuyết nhạc cổi Việt với ông Cậu Năm Nguyễn Tri Khương, học đàn lục huyền cầm móc phím với một ông cậu khác, học măng cầm và nhạc lư ḥa âm Tây phương ở trường trung học Petrus Kư tại Sài G̣n. Thừa hưởng hai truyền thống âm nhạc Đông và Tây, phong trào nhạc Tây phương đang bành trướng mạnh và giới trẻ thời đó nghĩ rằng Âu hóa nhạc Việt mới là tiến bộ. Bởi thế cho nên, lúc c̣n là học sinh trung học, mỗi lần về làng Vĩnh Kim, Ba tôi thường cùng bác Mỹ Ca (chuyên đờn violon) ḥa đàn. Hai người thường biểu diễn đàn cổ nhạc với cây đàn lục huyền cầm móc phím do Ba tôi đờn với bác Mỹ Ca đờn violon. Dân làng tề tựu đông đảo trước sân nhà để nghe mấy "cậu Sài G̣n" biểu diễn nhạc khí lạ. Song song với việc đổi mới trong cách sử dụng nhạc khí, Ba tôi c̣n đờn những bài nhạc mới do tầng lớp sinh viên trẻ đang tập tành sáng tác. Lúc đó vào khoảng 1936-37. Ba tôi rất hăng hái trong việc "canh tân" nhạc Việt. Từng làm trưởng ban văn nghệ ở trường Petrus Kư, sau ra Hà Nội học trường thuốc, quán xuyến vai tuồng nhạc trưởng ban nhạc trường đại học Hà Nội vào năm 1942-43. Chính trong thời gian thế chiến thứ hai, Ba tôi có phổ nhạc bài thơ "Đi Chơi Chùa Hương" của Nguyễn Nhược Pháp vào năm 1943 và đă do nữ ca sĩ Mộc Lan tŕnh bày lần đầu tại Việt Nam vào năm 1950 và sau này nữ ca sĩ Thanh Lan có thu vào băng vidéo ở Sài G̣n (1990). Một bản nhạc khác cũng được biết tới là "Giận Nhau" . Ngoài ra Ba tôi có sáng tác khoảng trên 30 bản nhạc nhưng không có xuất bản. Đến khi sang Pháp năm 1949, Ba tôi vẫn c̣n tin rằng việc làm đẩy mạnh nền tân nhạc Việt theo chiều hướng Âu Mỹ là con đường đi rất đúng. Do đó thân phụ tôi lấy biệt hiệu là ca sĩ Hải Minh ( tên của tôi và của em trai tôi ghép lại) để thâu trên 30 dĩa 78 ṿng cho hăng dĩa ORIA tại Paris từ năm 1949 tới 1951. Các bản nhạc do Ba tôi hát thường được phát thanh tại các rạp hát bóng thời đó ở Sài G̣n và lục tỉnh, chẳng hạn như các bản "Quyết Tiến", "Xa Quê", "Bông Hoa Rừng", "Ḥa B́nh 48", "Quảng Đường Mai", vv.... của những bạn thân của Ba tôi như Vơ Đức Thu, Lê Thương, Phạm Duy, Thẩm Oánh, Dương Thiệu Tước, Lưu Hữu Phước, Nguyễn Hữu Ba. Đến khi Ba tôi ngă bịnh phải nằm nhà thương hơn ba năm trời từ 1953 tới năm 1956. Chính trong khoảng thớ gian này đă là mầm móng tạo cơ hội cho Ba tôi nghĩ tới việc "trở về nguồn" và bắt đầu ghi tên vào khóa thi tiến sĩ âm nhạc ở đại học đường Sorbonne với đề tài "Musique Traditionnelle Vietnamienne" (Âm nhạc cổ truyền Việt Nam). Ông thân tôi trở thành vị tiến sĩ âm nhạc đầu tiên của Việt Nam và là người đóng góp nhiều nhất trong việc phát triển nhạc Việt trên thế giới. Ông làm giáo sư nhạc học ở trường đại học Sorbonne từ 1958 tới 1987, giám đốc Trung tâm nghiên cứu nhạc Đông Phương (Centre d’Etudes de Musique Orientale) từ 1960 tới 1987, giám đốc nghiên cứu của Trung tâm quốc gia nghiên cứu khoa học (Centre National de la Recherche Scientifique), phó chủ tịch Hội đồng quốc tế âm nhạc (Conseil International de la Musique, UNESCO) từ 1958 tới 1989, và sau đó trở thành hội viên danh dự. Ngoài ra ông c̣n giữ nhiều chức vụ quan trọng tại các cơ quan nghiên cứu âm nhạc trên thế giới. Tác giả của trên 300 bài viết về nhạc Á châu và Việt, ba quyển sách về nhạc Việt, tác giả của nhiều bài viết về nhạc Việt trong hầu hết các tự điển âmnhạc trên thế giới (Harvard Dictionary, Encyclopaedia Britannica, New Grove Dictionary of Music, Larousse, Encyclapaedia Universalis, Bordas, Fasquelle, vv...) thân phụ tôi đă về hưu từ tháng 10, 1987. Trong thời gian về hưu, ông vẫn đi dạy ở Hoa Kỳ, Canada, và cố vấn cho dự án thành lập một trung tâm bảo vệ nhạc cung đ́nh Huế tại Việt Nam từ năm 1994. Năm 1997 Ba tôi có xuất bản một quyển sách mang tên là "Tiểu Phẩm " ghi lại nh"ng kỷ niệm của thời trẻ. Năm 1998, các bạn thơ của Ba tôi đă xuất bản một tập thơ gồm một số bài thơ của Ba tôi và các bạn thơ họa lại. Hiện nay ông vẫn tiếp tục du lịch khắp nơi, vẫn tiếp tục theo đuổi việc nghiên cứu, chuẩn bị một số sách, giảng dạy tại các đại học đường khắp năm châu. Đời thứ năm: Nhạc sĩ trong ḷng nhạc thế giới Trong số bốn người con của Ba tôi, chỉ có em gái út là Trần thị Thủy Ngọc (1950) và tôi là Trần Quang Hải (1944) là tiếp tục truyền thống nhạc cổ gia đ́nh. Em trai kế tôi là Trần Quang Minh (1946) từng tạo tiếng tăm trong giới sinh viên ở Sài G̣n và nhất là trong trường kiến trúc với ban nhạc kích động " Ba Trái Gáo Dừa" và ban nhạc "Bùng Rền" chuyên về tân nhạc và nhạc ngoại quốc. Em gái kế đó tên Trần Thị Thủy Tiên (1948) không có học nhạc nhưng có khiếu làm hề, chọc người khác cười nhưng chưa bao giờ lên sân khấu hài. Em gái Thủy Ngọc sang Pháp từ năm 1969, học đàn tranh với Ba tôi tại Pháp và phụ giúp Ba tôi dạy đàn tranh tại Trung tâm nghiên cứu nhạc Đông Phương (1980-1987). Tôi học nhạc từ năm 5 tuổi. Lúc đó Ba tôi đă đi sang Pháp rồi. Bên nhà, xung quanh tôi không ai biết nhạc để hướng dẫn tôi. Má tôi cho tôi học đàn Mandoline, rồi học vĩ cầm, rồi dương cầm. Đến khi trường quốc gia âm nhạc mở cửa tại Sài G̣n năm 1955, tôi là nhạc sinh đầu tiên của trường, và học vĩ cầm với ông Phạm Gia Nhiêu (hiện vẫn c̣n ở Sài G̣n) năm đầu tiên. Những năm kế tiếp tôi học vĩ cầm với ông Đỗ Thế Phiệt (đă từ trần tại Sài G̣n) cho tới năm tốt nghiệp năm 1961. Về nhạc lư tôi học với hai ông Nguyễn Cầu (từ trần tháng 12, 1992 tại Washington DC, Hoa Kỳ) và Hùng Lân ( từ trần tại Saigon). Khi sang Pháp vào cuối năm 1961, lần đầu tiên tôi gặp lại Ba tôi sau 13 năm xa cách, tôi chỉ có ư định học nhạc Tây Phương để trở thành nhạc sĩ vĩ cầm chứ không có ư định tiếp tục truyền thống nhạc cổ của gia đ́nh. Phải nói là nhờ nhạc sư vĩ cầm Yehudi Menuhin đă khuyên tôi nên trở về nguồn th́ họa may tôi có thể trở thành thày của người Tây Phương. Tôi đă nghe lời ông Yehudi Menuhin. Từ đó tôi học đàn tranh và nhạc lư Á châu với Ba tôi tại Sorbonne cũng như tại Trung tâm nghiên cứ nhạc Đông Phương. Trong thời gian 8 năm dài đăng đẳng, tôi đă lỉnh hội về nhạc lư cũng như thực tập một số nhạc khí như trống Zarb của Ba Tư, đàn nhị nan hu của Trung quốc, đàn vina của Ấn độ miền Nam, hát kinh kịch Trung quốc, hát múa rối Bunraku của Nhựt, đàn gamelan của Nam Dương. Tôi tự học đàn độc huyền, đàn c̣, sinh tiền. Tôi đă phát triển kỹ thuật đàn môi sau khi học với người bạn xứ Anh là John Wright nhờ nghe và thấy nhiều loại đàn môi khác trên thế giới. Lúc nhỏ, tôi có học đánh muỗng căn bản ở Việt Nam. Khi sang Pháp, gặp một người bạn nhạc sĩ Mỹ, tên là Roger Mason, đánh muỗng thật hay. Chính nhờ sự trao đổi kỹ thuật đánh muỗng qua những cuộc "đụng độ" tranh tài muỗng trên sân khấu mà tôi phát triển cách đánh muỗng. Cho tới ngày hôm nay, tôi là người duy nhứt thế giới tŕnh diễn độc tấu muỗng trên sân khấu. Tôi có dịp chạm trán với những danh tài về muỗng tại Mỹ, Gia nă đại, Nga, Anh, Pháp, Thỗ Nhĩ Kỳ, nhưng chưa ai có thể đánh muỗng hay hơn tôi. Và tôi đă được "tôn" làm "Vua Muỗng (Le Roi des Cuillers / The King of Spoons) tại một đại nhạc hội dân nhạc ở Cambridge Folk Music Festival vào năm 1967. Sau khi đậu xong bằng cao học về dân nhạc của trường cao đẳng khoa học xă hội, tôi được Trung Tâm Quốc Gia Nghiên Cứu Khoa Học nhận vào làm việc từ đầu năm 1968. Vài năm sau tôi đệ tŕnh luận án tiến sĩ về sự khám phá kỹ thuật hát đồng song thanh. Tôi tự khám phá cách hát đồng song thanh, tức là hát hai giọng cùng một lúc, do dân Mông Cổ và dân Tuva miền Tây Bá Lợi Á . Tôi đă năng luyện kỹ thuật hát này để trở thành một người chuyên môn duy nhứt trên thế giới có thể truyền dạy kỹ thuật hát đồng song thanh cho bất cứ người nào trong ṿng 3 phút. Năm 1989, tôi cùng anh bạn cùng sở Hugo Zemp hoàn thành cuốn phim nhan đề "Le Chant des Harmoniques " (Bài hát bồi âm) dựa trên ba khía cạnh nghiên cứu : cách đo bồi âm của giọng hát qua máy Sonagraph, cách đo cổ họng và miệng qua quang tuyến X (rayon X / X-ray), và phương pháp dạy hát của tôi. Phim dài 38 phút, chiếm 4 giải thưởng quốc tế (Estonie năm 1990, Pháp năm 1990, Canada năm 1991). Năm 1995, tôi được mời sang Kyzyl, thủ đô của xứ Tuva, để làm chánh chủ khảo cuộc thi hát đồng song thanh cho 300 ca sĩ hát theo kỹ thuật này. Năm 1997 tôi nghĩ tới chuyện sáng chế ra một cây đàn môi mang tên tôi. Với sự giúp đở kỹ thuật của Hồ Bách Nghĩa, tôi đă thực hiện giấc mộng của tôi là lưu lại cho đời sau một nhạc khí mang tên tôi. Cây đàn môi này đă được tặng cho viện bảo tàng ở Cape Town (Nam Phi), viện bảo tàng đàn môi của xứ Yakut (Tây bá lợi á), viện bảo tàng đàn môi ở Molln(Áo quốc). Cùng một năm, tôi viết 17 tác phẩm cho đàn môi nhiều loại và có thu vào một CD mang tên là "Guimbardes du Monde / Jew’s Harps of the World/ TrânQuang Hai" do hăng dĩa Playasound phát hành tại Paris vào tháng 11,1997. Năm 1998, tôi được mời như là thượng khách của đại hội đàn môi thế giới để tham luận về đàn môi Á châu, đàn môi trong nhạc mới Tây phương, và tŕnh diễn. Tôi được may mắn được chọn là Nhạc Sĩ đánh đàn môi hay nhứt đại hội ( The Best Jew’s Harp Player of the Festival) gồm những người chơi đàn môi giỏi nhứt. Trong hai năm 1999 và 2000, tôi được mời làm thượng khách (invité d’honneur) hay chủ tịch danh dự (président d’honneur) của nhiều đại nhạc hội (Festival d’Auch/Eclats des Voix năm 1999, Festival de Pérouges/Au Fil de la Voix năm 2000, vv...) Sau nhiều năm tŕnh diễn nhạc Việt tại các đại nhạc hội quốc tế, giảng dạy tại các trường đại học thế giới, tôi đă và đang tiếp tục duy tŕ truyền thống nhạc cổ gia đ́nh. Với tổng số 23 dĩa hát(15 dĩa 33 ṿng, 8 dĩa CD) được phổ biến khắp nơi từ gần 30 năm nay, tiếp tục con đường phát huy nhạc Việt ở hải ngoại của phụ thân tôi. Một mặt lo bảo vệ truyền thống, một mặt khác tôi tự vạch một hướng đi cho riêng tôi. Đó là ḥa ḿnh vào trong xă hội Tây phương. Những thử thách đi từ sáng tác nhạc Việt (400 bài) đến tŕnh diễn nhạc Jazz, nhạc Pop, qua nhạc phim Tây phương. Tôi đă khởi công làm nhạc điện tử (Về Nguồn,một sáng tác cùng với nhà soạn nhạc Nguyễn Văn Tường (1929-1997 tại Pháp), nhạc đương đại tùy hứng (một dĩa 33 ṿng SHAMAN với nhạc sĩ Jazz Misha Lobko, 1982), nhạc tùy hứng tập thể, những loại nhạc cận đại thuộc khuynh hướng tân kỳ nhất, và một số bài bản đă được tŕnh diễn tại các nhạc hội quốc tế. Năm 1997, tôi có cộng tác trong dự án bộ dĩa 3 CD với đề tựa VOIX DU MONDE do 30 nhà nghiên cứu dân tộc nhạc học đă chiếm giải thưởng Grand Prix du Disque de l’Académie Charles Cros, Le Diapason de l’Année, Le CHOC de l’annéẹ Tôi cũng có tham dự việc thực hiện một dĩa 2 CD về nhạc sắc tộc Việt Nam, được xuất bản vào tháng 11, 1997 nhân dịp lễ Thượng Đỉnh Pháp Thoại lần đầu . Nữ ca sĩ Bạch Yến, một giọng ca quen thuộc của làng tân nhạc Việt Nam, đă từng nổi tiếng qua bài "Đêm Đông" (nhạc của Nguyễn Văn Thương) và những bài ca nhạc ngoại quốc, đă mang đến cho tôi sau ngày chúng tôi thành hôn với nhau, một nguồn hứng mới. Bạch Yến đă đóng góp vào việc phổ biến nhạc Việt ở hải ngoại một cách đắc lực và kín đáo. Kinh nghiệm về sân khấu, về sự tổ chức chương tŕnh, cũng như sự lưu ư đến trang y phục để làm cho chương tŕnh tŕnh diễn có một giá trị sân khấu và nghệ thuật cao hơn. Hai chúng tôi đă sát cánh từ hơn 20 năm nay và đă gặt hái nhiềuthành công, cụ thể hóa bằng một giải thưởng tối cao Grand Prix du Disque de l’Académie Charles Cros năm 1983 tại Paris cho dĩa hát của chúng tôi "Viêt Nam - Trân Quang Hai & Bach Yên" do hăng dĩa Studio SM phát hành tại Paris, một huy chương vàng âm nhạc năm 1986 do Hàn Lâm Viện Văn Hóa Á Châu ban tặng, và nhiều giải thưởng quốc tế khác. Với 5 đời nhạc sĩ cổ truyền, với một truyền thống âm nhạc gia đ́nh hơn 160 năm, môĩ một đời nhạc sĩ đă có những bước tiến ngày càng nới rộng. Đời thứ nhứt chỉ giới hạn trong thành nội Huế mà thôi. Đời thứ nh́ đă thay đổi vào miền Nam và đă có sáng tác bài bản cho đàn tỳ bà. Đời thứ ba được đánh dấu bằng sự sáng tạo dây Tố Lan cho cách lên dây đàn ḱm để đàn cảc bài buồn và liên kết giữa hai gia đ́nh nhạc sĩ . Đời thứ tư được chứng ḿnh bởi ảnh hưởng Tây phương và việc phát huy nhạc cô truyền ơ hải ngoại . Đời thứ năm nhắm vào sự tŕnh diễn nhạc Việt ở hải ngoại và sự hội nhập các luồng nhạc cổ tân Ău Á trong một chiều hướng sáng tác cận đại trong một chiều hướng đương đại. Đời thứ sáu chưa thấy có một viễn ảnh tốt đẹp. Các con học nhạc rất ít, không có năng khiếu về âm nhạc. Con gái tôi, Trần thị Minh Tâm (sinh năm 1973), học xong cử nhân về nhạc học tại trường đại học Sorbonne ở Paris (Ba tôi , tôi và con gái tôi đều học chung một trường dạy về nhạc học). Ngoài ra con tôi học piano 10 năm, nhạc lư 11 năm. Từng hát cho dàn hợp xướng của trường đại học Sorbonne. Nhưng lại không thích nghiên cứu. Sau khi đậu cử nhân nhạc học, cháu t́m được việc làm tổ chức đại nhạc hội cho nhạc cổ điển bên Thụy Sĩ từ năm 1997. Có thể truyền thống nhạc gia đ́nh họ Trần đến đây là chấm dứt hay có thể trao lại cho một người nào khác không phải ở trong gia đ́nh ? Tôi vẫn tiếp tục t́m một người để trao lại những ǵ tôi đă học đuợc hầu tiếp nối con đường tôi đă và đang dấn thân đi. Cái khó khăn của tôi là khó t́m cho ra một người có đủ khả năng và chịu để hết thời giờ và tâm chí vào việc học nhạc và nghiên cứu nhạc, cũng như tŕnh diễn nhạc, nhất là trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại. Ở trong nước, tôi không có hy vọng v́ tôi không có mặt trong xứ để khám phá "người trong mộng". Tôi chỉ nuôi mộng ảo và ước mong sao mộng ảo đó có ngày sẽ trở thành sự thật th́ lúc đó dù tôi có nằm xuống đi rồi, tôi cũng sẽ ngậm cười toại nguyện v́ truyền thống nhạc của gia đ́nh họ Trần vẫn c̣n được tiếp nối qua những thế hệ sau.

                                                                            Trần Quang Hải (Paris)
 

Trần Quang Hải (TQH): Tôi sinh ngày 13 tháng 5, năm 1944 tại làng Linh Đông Xă, huyện Thủ Đức, tỉnh Gia Định, miền Nam Việt Nam. Lúc c̣n học sinh, học tại trường trung học Trương Vĩnh Kư và học nhạc tại trường quốc gia âm nhạc Saigon từ năm 1955 tới 1961. Sang Pháp năm 1961, học khoa nhạc học tại trường đại học Sorbonne, và trung tâm nghiên cứu nhạc Đông Phương (Centre of Studies for Oriental Music) ở Paris. Trong thời gian đó, tôi lại học môn dân tộc nhạc học (ethnomusicology) tại trường cao học khoa học xă hội (School of Studies for Social Sciences). Đậu tiến sĩ dân tộc nhạc học vào năm 1973.. Làm việc tại Trung tâm quốc gia nghiên cứu khoa học (National Center for Scientific Research) từ năm 1968 tới ngày nay (32 năm) với chức vụ nghiên cứu gia về dân tộc nhạc học (ethnomusicologist) chuyên về nhạc Việt Nam và nhạc Á châu, đặc biệt về giọng hát.