Thân gởi Dinh Nguyen và các bạn bè,
Sáng nay, mở internet ra để đọc thư, tôi nhận được lá thư của Dinh Nguyên gởi bài viết của Ths Lê Chí Hiếu nói về cuốn sách Đạo Đức Kinh của Lăo tử. Từ ít lâu nay, tôi đă nhận được rất nhiều thư của Dinh Nguyên mà ân hận chưa hề biết Dinh Nguyên là người bạn quư nào của tôi. Dù sao tôi cũng xin trân trọng gởi lời cảm ơn Dinh Nguyên. Riêng kỳ nầy, bài viết về Đạo Đức Kinh gây cho tôi thực nhiều vui thích.
V́ vui thích nên đâm ra có hứng muốn nói với anh em vài ư nghĩ thô thiển của ḿnh về bộ sách quá nổi danh nầy của Lư Nhĩ.
Tôi nhớ, cách nay khá lâu, lần đầu tiên sau khi đọc cuốn sách Đạo Đức Kinh do Thu Giang Nguyễn Duy Cần biên soạn và chú thích, tôi đă ngẩn ngơ v́ đọc được những ư tưởng cao siêu, thâm trầm, lật ngược một cách tàn nhẫn và tuyệt vời nhiều tiêu chuẩn đạo đức của xă hội theo đường lối Khổng Mạnh mà tôi và các bạn đă từng được dạy dỗ. Các bạn c̣n nhớ hai câu đối trước của trường Petrus Kư của chúng ta không?
Dạo đó, chúng ḿnh ai cũng công nhận Khổng tử là thánh nhân, là vị vạn tuế sư biểu, nhưng khi tôi đọc Đạo Đức Kinh và nhất là giai thoại sau đây th́ mới thấy thánh nhân Khổng tử c̣n dưới cơ Lăo tử khá xa. Đó là giai thoại về cuộc gặp gỡ giữa hai đại triết gia. Sau cuộc đàm luận, Khổng tử nói với học tṛ:
- Chim, ta biết nó bay như thế nào; cá, ta biết nó lội làm sao; thú, ta biết nó chạy cách nào. Thú chạy th́ ta có lưới bắt nó; cá lội th́ ta có dây câu ví nó; chim bay th́ ta có bẫy gài nó. Chí như con rồng th́ ta không biết nó theo mây theo gió mà bay liệng như thế nào. Nay ta thấy Lăo tử như con rồng vậy!
Lăo tử quả thực là con rồng. Đạo Đức Kinh, sản phẩm của con rồng đó, gồm 5000 chữ. Truyện Kiều của cụ Nguyễn Du có đến 22778 chữ, nhiều hơn 4 lần rưỡi quyển Đạo Đức Kinh. Chỉ có 5000 chữ mà chứa biết bao nhiêu điều, suốt 2500 năm nay, biết bao nhiêu người t́m hiểu và biện luận mà chưa dứt.
Quyển sách vô cùng súc tích, bao gồm rất nhiều vấn đề từ những xác quyết siêu h́nh vô cùng bí hiểm đến những phê phán xă hội vô cùng sắc bén. Đọc sách Đạo Đức Kinh, ai cũng kính phục nhưng mỗi người cảm thấy tâm đắc một vài vấn đề riêng biệt tùy người. Riêng tôi th́ tâm đắc phần phê phán xă hội hơn phần siêu h́nh. Thí dụ, đoạn sau đây:
Thất đạo nhi hậu đức 失 道 而 後 德
Thất đức nhi hậu nhân 失 德 而 後 仁
Thất nhân nhi hậu nghĩa 失 仁 而 後 義
Thất nghĩa nhi hậu lễ 失 義 而 後 禮
Nghĩa là: Bỏ mất đạo th́ sau đó vin vào đức. Bỏ mất đức th́ vin vào nhân. Bỏ mất nhân th́ sau đó vin vào nghĩa. Bỏ mất nghĩa th́ sau đó vin vào lễ.
Vậy Lăo tử khẳng định rằng có 5 giá trị rơ rệt cho tư tưởng, cho đạo lư làm người, theo thú tự cao thấp là:
1.- Đạo là cái ǵ đó vô h́nh, nguồn gốc của mọi vật trong trời đất và chi phối mọi hoạt động trong trời đất. Mọi thứ, kể cả sự sống của mỗi người trong chúng ta đều xuất phát từ Đạo. Thế nhưng, với trí óc tầm thường của con người, chúng ta không thể hiểu tường tận thế nào là Đạo; ngôn ngữ của loài người th́ quá thô thiển không thể nào giải thích được ư nghĩa thực sự của Đạo.
2.- Đức là phần biểu hiện của Đạo nên ta có thể thấy được hay cảm nhận được. Thí dụ càn khôn, vũ trụ, tam tài thiên địa nhân, âm dương, tư tưởng, luân lư, vân vân. Những sự vật đó, những nguyên lư đó chính là Đức, con của Đạo vậy. Xin lưu ư, chữ đạo đức của Lăo tử có ư nghĩa khác với chữ đạo đức mà chúng ta thường dùng thay cho chữ luân lư hay morale.
3.- Nhân là ḷng thương con người nói riêng và chúng sinh nói chung.
4.- Nghĩa quy định trách nhiệm và bổn phận của mỗi người đối với người khác.
5.- Lễ bao gồm những quy định, những thể thức, những sắp đặt để tổ chức xă hội được ổn định.
Dựa trên bảng xếp hạng nầy, xét về giá trị tư tưởng, Đạo giáo đứng cao hơn Nho giáo rất nhiều. Để so sánh, chúng ta hăy xét đại diện của mỗi phái và xuất phát điểm chủ trương của họ.
Đại diện của Đạo giáo là Lăo tử lấy cái Đạo đứng đầu mọi thứ.
Nho giáo th́ có 3 vị đại diện:
a/ Khổng tử lấy chữ Nhân làm đầu, thế là thấp hơn Lăo tử 2 bậc.
b/ Mạnh tử chú trọng đến Nghĩa, thấp hơn Lăo tử đến 3 bậc.
c/ Tuân tử chủ trương Lễ có vai tṛ số một trong việc cải tạo con người và xă hội, thế là thấp hơn Lăo tử đến 4 bậc.
V́ Lễ là thấp nhất trong thang giá trị nên Lăo tử rất khinh khi cái Lễ. Ông viết:
Phù lễ giả, trung tín chi bạc, nhi loạn chi thủ 夫 禮 者, 忠 信 之 薄, 而 亂 之 首
(Lễ là cái màn mỏng, tượng trưng sự suy vi của ḷng trung tín, là giả dối, là đầu mối của hỗn loạn)
Lời lên án nầy th́ quá gay gắt và tàn nhẫn. Tuy nhiên, ở rất nhiều trường hợp, lời lên án quả thực là xác đáng. Thực vậy, trong xă hội, lắm người đă dùng cái lễ để che đậy những điều giả dối thực thô bỉ. Chúng ta, ai cũng đă từng biết có những đứa con bất hiếu không làm tṛn bổn phận lúc cha mẹ c̣n sống (thất nghĩa) nhưng khi cha mẹ chết rồi th́ làm đám ma đám giổ cho to với đầy đủ lễ nghi rườm rà để ḷe thiên hạ! Ai cũng biết trên thế giới có những nhà cầm quyền bất tài và tham nhũng làm cho dân cơ hàn (thất nghĩa) nhưng mỗi năm đều tổ chức những buổi lễ thực hoành tráng và tốn kém, với đầy đủ lễ nghi để cho người tham dự, nhất là người nước ngoài, lầm tưởng đất nước đang phồn vinh, thịnh vượng!
Trên đây là một thí dụ cho thấy, khi lật ngược những quy tắc tổ chức xă hội, Lăo tử đă làm nổi bật những điều tệ hại tràn lan trong các xă hội xưa lẫn nay.
V́ lư do đó, tôi xin khẳng định rằng, theo tôi, Đạo Đức Kinh là tác phẩm triết lư số một của loài người và suưt nữa chúng ta không có dịp trông thấy tác phẩm đó. Tại sao vậy? Bởi v́ Lăo tử không hề có ư viết tác phẩm đó nhưng ông phải viết trong trường hợp chẳng đặng đừng mà thôi.
Số là Lăo tử (c̣n có tên Lư Nh ĩ, Bá Đương, Lăo Đam) làm quan giữ thư viện của nhà Châu. Chán đời, ông quyết định bỏ trốn đi cho biệt tích ở nơi thâm sơn cùng cốc. Tuy nhiên, khi đến cửa ải Hàm cốc th́ quan giữ ải là Doăn Hỉ chận lại không cho đi. Ngày đó, qua ải mà không có giấy phép là điều vô cùng khó khăn. Chính Ngũ Tử Tư, từ nước Sở, muốn qua ải để trốn sang Ngô mà không qua được, suốt đêm không ngủ, lo lắng cho đến đổi đầu tóc bạc phơ. Ngày nay th́ bọn buôn lậu qua ải quá dễ dàng, không phải đi ḿnh không như Ngũ Tử Tư mà chở hang đầy xe hoặc gồng gánh đủ thứ trên lưng. Đó là v́ bọn buôn lậu ngày nay rất “biết điều” với các quan giữ ải.
Không hiểu ngày trước quan giữ ải Doăn Hi có đ̣i Lăo tử phải “biết điều” hay không. Nếu có đ̣i hỏi th́ Lảo tử củng chẳng có ǵ để “chung chi”. Người như Lăo tử, trong những năm quản thủ thư viện chắc chắn không tuồn sách ra ngoài để bán đâu. V́ vậy Lăo tử rất nghèo th́ lấy đâu ra tiền của để làm chuyện “biết điều”. Có lẽ Lăo tử đă năn nỉ nhưng quan giữ ải nhất định không cho qua. Sau cùng quan cũng nhân nhượng, ra điều kiện là Lăo tử phải viết sách để lại, coi như lệ phí qua ải một cách bất hợp pháp. Lăo tử đành phải chấp thuận một cách miễn cưỡng. Miễn cưỡng là v́ Lăo tử rất ghét dạy đời. Chính ông đă có lần mắng Khổng tử:
- Ta nghe nói rằng kẻ buôn giỏi khéo giữ của quí không cho ai biết ḿnh giàu, người quân tử đức lớn th́ có dung mạo tựa như kẻ ngu chẳng biết ǵ. Những người đó không có cái kiêu khí và đa dục của ông; những thứ đó chẳng ích lợi ǵ cho thân ông đâu... Nhân nghĩa th́ để trong ḷng ḿnh đừng đem ra dạy đời làm cho người ta oán ghét, nguy cho bản thân ḿnh. Tôi sở dĩ phải nói chỉ v́ muốn bảo cho ông biết có bấy nhiêu thôi.
Tính cách của Lăo tử là như thế. V́ vậy, tuy chấp nhận cầm bút để được qua ải nhưng Lảo tử vẫn hậm hực. Mở đầu ông viết ngay:
Đạo khả đạo phi thường đạo 道 可 道 非 常 道
Danh khả danh phi thường danh 名 可 名 非 常 名
Nghĩa là cái Đạo mà ta nói ra đây không phải là cái đạo vĩnh cữu đâu. Cái tên Đạo mà ta đặt cho nó th́ không phải là cái tên măi măi của nó đâu, các người chớ có dại mà nghe theo!
Tuy nói thế cho đỡ tức, nhưng những điều Lăo tử viết ra sau đó đều là những ư tưởng cao siêu của một nhà đại hiền triết. May mắn thay cho nhân loại!
Chúng ta đă may mắn thực sự. Nếu ngày đó, Lăo tử có tiền “chung chi” để qua ải, nếu ngày đó Doăn Hỉ không làm khó dễ, buộc Lăo tử phải viết sách để lại th́ ngày nay chúng ta đâu có được tác phẩm quư giá đó trong tủ sách chúng ta. Có phải như vậy không các bạn?
Vơ Phá
TÁI BÚT:
1/ V́ tôn trọng tác phẩm nên câu nào trích dẫn trong Đạo Đức Kinh th́ tôi đưa thêm chữ Hán vào. Sẽ có một số computer của các bạn không hiện ra được chữ Hán mà chỉ hiện ra những ô vuông. Không sao cả, chỉ cần đọc phiên âm Hán Việt và câu giải thích là đủ.
2\ Tôi bỏ ra cả ngày ngồi lọc cọc đánh máy lá thư dài thậm thượt nầy với ước mong bạn bè chịu khó đọc và, biết đâu sẽ có người tham gia thảo luận và sau đó chùng ta t́m đề tài để lai rai bàn luận về văn chương chữ nghĩa với nhau cho vui cái tuổi già. V́ ư nghĩ đột xuất nầy nên, ngoài số bạn bè Petrus-Kư, tôi cũng gởi đến một vài bạn thân khác của tôi. Mong nhận được ư kiến của các bạn.