Xin c̣n gọi tên nhau
Lời tựa của Dr Nguyễn Văn Lành
Quá khứ ...hai tiếng khô khan ...nhưng tràn lan cảm giác ...những hinh ảnh
vui buồn , những cảm giác sung suớng , những giọt nước mắt buồn...
Ngôi trường Petrus Kư ...chỉ chiếm 7 năm trong cuộc đời dài của những người
học tṛ nhỏ bé đi qua ngưởng cửa ấy ...thế mà ....7 năm ấy là những năm t́nh
bạn hun đúc , ư chí vương lên đă đượcc nuôi dưởng ....dù có những mất mát theo
gịng thời gian ....nhưng giờ ngồi nhớ lại
quá khứ ấy ...không ai ...không một ai ...không bồi hồi cảm xúc...Nhân chuyến viếng thăm Úc trong dip đại hội Thanh Thiếu Niên Thánh Thể
( World Youth Days ) của Đức
Giáo Hoàng .....tai Sydney ......bạn Hoàng Xuân Thành ....ḷng chợt từ bi bất
ngờ ...ngồi dưới ánh trăng của vùng trời đầy những tin không vui ở
Melbourne.....chấp tay cầu nguyện :' Con quỳ lạy Chúa trên trời ...sao cho con
nhớ ...được những người bạn con thương " ...Không phải bạn Thành chỉ thích nhậu
với những người bạn cũ ....nhưng những ân t́nh , những kỷ niệm xưa ....luôn tiềm
ẩn trong tâm trí của bạn của chúng ta......Vâng Thành ơi ....cuộc đời đó có bao
lâu mà hửng hờ ....ḿnh măi gọi tên nhau nhé .....
Xin cám ơn ban đă chia sẽ ....những h́nh ảnh đẹp , giỏi của PK
....
Sydneysiders
Bài viết của Hoàng Xuân Thành
Đời tôi có những cái lạ: sinh ra ở giây phút cuối cùng của năm Tỵ, học lớp đệ Thất mang số cuối cùng trong 9 lớp đê Thất (thất 9- năm 65), hoàn tất trung học từ lớp 12 mang số cuối cùng của 7 lớp 12 ban B (12B7- năm 72), và….cũng đến Úc du học theo chương tŕnh Colombo ở giai đoạn cuối cùng - năm 83, bằng thuyền.!!!
Đă qua 2/3 đời người (giả sử rằng tôi sẽ sống được 80!), xương cốt và cảm xúc đă mềm, đọc loáng thoáng vài bài viết về tuổi học sinh của bạn nầy bạn nọ, tự nhiên muốn viết, viết về những lớp của tôi, lớp Thất 9 và lớp 12B7. Đây cũng là chuyện nên viết, nó có thể hữu dụng cho một ngày đó không xa, khi trí nhớ của ḿnh càng lúc càng xác xơ theo ḍng đời.
Lớp thất 9 (Pkư năm 65) mang những tên vang bóng một thời:
Lê thái Quảng, đậu thủ khoa vào đê thất, vẫn thông minh và tếu như ngày nào.
Mai viết Kinh Luân, con người lù khù nhưng học bạ không lù khù chút nào, thành tích lỗi lạc từ VN sang đến Úc, đến nỗi gái Trưng Vương c̣n mê cho tới ngày nay.
Hoàng Anh Tùng, sinh ra để học, và … học nhẩy. Lúc anh em học xong lớp 10, hắn đă đậu tú tài 1 tối ưu, và lúc anh em xong tú tài 1, hắn làm xong tú tài 2 cũng tối ưu.
Ngô văn Thành, sinh ra làm trưởng lớp suốt đời, học giỏi, ngăn nắp và đạo mạo; ngày nay là thầy giáo nổi tiếng của Lê Hồng Phong, thường xuyên dấn dắt các em ra nước ngoài thi đấu Vật lư.
Nguyễn văn Bá, một tay rất năng nỗ, thích làm tổ chức, sau tứ 9, Bá thuộc lớp 12B6. Bá, Tam và Luân là 3 tay chiến đại diện cho Pkư đấu thắng Chu Văn An trong chương tŕnh Đố vui để học
Cẩu Xây, danh tướng túc cầu luôn luôn bênh vực bạn; địch thủ chơi thứ ǵ, Cẩu Xây sẵn sàng chơi thứ đó…. không Cẩu Xây, có lẽ đội banh tứ 9 không lọt vào ṿng chung kết. Thời đó đá banh với hắn cùng đội, mà hắn xem ḿnh như là đàn em.
Nguyễn đ́nh Truyền, con của đổng lư văn pḥng bộ ngoại giao, tức là con nhà giàu và có quyền, vô địch banh bàn, rất sởi lởi với bạn bè. Những năm thất 9, lục 9, tại tiệm banh bàn của hẻm Nguyễn thiện Thuật, đă xẩy ra những trận banh bàn khốc liệt giữa Truyền, Quảng và tôi. Nhờ Truyền dẫn về nhà hắn, tôi và Quàng là những đứa đầu tiên trong đời biết được cái ‘vô tuyến truyền h́nh’ là cái ǵ.
Ngô đ́nh Thùy, anh em trong lớp cứ chọc là bà con với Ngô đ́nh Cẩn, học sinh trai mà hiền và thùy mị hơn con gái, thật dễ thương
Hừynh hữu Chí, một cây báo chí cự phách, hắn thuyết tŕnh về thơ mới thật lôi cuốn; thời đó tôi tự hỏi ‘sao thằng nầy nó viết hay quá, trong khi tôi không viết nỗi một bài văn tả con mèo.”
Bùi trọng Kim, giỏi văn chương, đọc tiếng Anh như gió, khá “mít ướt”, lên lớp 10, hắn chọn ban C (văn chương), không biết lưu lạc nơi nào….
Nguyễn Văn Bền, ‘em Bền’ nhỏ nhắn ngày nào, bất ngờ đậu thủ khoa vào Y Khoa, ai cũng chới với. Thật dễ nễ trước sự tận tụy của ông thầy thuốc nầy; trong chuyến thăm VN của tôi VN lần trước, hắn lôi tôi đi theo đến một nhà xuất bản sách, để bàn chuyện xuất bản cuốn tự điển do hắn biên soạn
Lê văn Tiên, người bạn hiền của tôi, có g ương mặt trắng tinh, học th ật giỏi, ai cũng
bi ết thành tích Tú Tài 2 của Mai Viết Kinh Luân, nhưng đâu mấy ai biết Tiên chỉ thua
sú t MVKL vài ba điểm. Tội nghiệp, người giảng viên trẻ tuổi của đại học bách khoa Phú Thọ đă trả hết nợ đời quá sớm (vào năm 82).
Và nhiều nhiều bạn nữa……… nhiều bạn có những cái tên rất hay như Lưu minh Mẫn (bạn bè thân hay chọc là Lưu manh M ẫn), hoặc Lê quang Vinh (mấy thầy hay gọi là tướng Ba Cụt), Khúc Quang (học giỏi), hoặc Khúc hiếu Hiệp (rất vơ lâm), hoặc Khánh (quên họ mất rồi.chỉ nhớ hắn có biệt danh tề thiên đại thánh), vv….
Lớp 12B7, đúng như bạn Tiết kể lại, là một lớp ô hợp, trộn lẫn những học sinh gốc thất 9, những học sinh chọn Đức ngữ là sinh ngữ phụ, và những học sinh bên ngoài có kết quả tú tài loại b́nh và ưu. Thời đó tôi bực lắm, cứ nghĩ là nhà trường kỳ thị bạc đăi đám tàn quân. Thâm chí có vài thầy ban B, khi nói đến lớp 12, chỉ nói đến lớp 12B6 (lớp có những chiến tướng như Mai viết Kinh Luân và Trần Tam), số 7 hầu như không hiện hữu trong trường. Cũng may nhờ trời…. kết quả tú tài 2 cho thấy 12B7 không thua ǵ 12B6. Đúng như Tiết đă ghi nhận, 1 năm của lớp “ô hợp” 12B7 không đủ cho t́nh thân thiết cả lớp xây đắp, nhưng không sao, tụi ḿnh vẫn hănh diện là cựu học sinh 12B7,
Về các thầy cô , tôi vẫn không quên cách dạy Anh văn chầm chậm và têu tếu của thầy Sang (đệ thất); cái “chằng” của cô Thiên Hương (đệ Ngũ); cách giảng bài thực có duyên và khôi hài của thầy Liêm dạy triết, cái phong thái thật sang và mướt của thầy Phỏng dạy Sử Địa; tôi mê mẫn bài giảng về thuyết kinh tế cung cầu của thầy Chương, vẫn nhớ cái tên thật đẹp của cô giáo “Nguyễn thị Đoan Trang”, vẫn cười khi nhớ chuyện tiếu lâm của thầy Lê đại Tường dạy việt văn, và tôi luôn luôn khuất phục trước lời giảng Toán rành mạch của thầy Thành Minh. Riêng thầy Thành Minh, tôi vẫn c̣n nhớ ngày đó tôi mở miệng hỏi thầy “em muốn học toán thêm với thầy” và thầy làm tôi cụt hứng, “bộ em mất căn bản sao đi học thêm?”. Tôi đặc biệt không quên thầy Trần hữu Tắc dạy Anh văn, nhờ chuyện kể của thầy về chuyến tu nghiệp ở Úc mà tôi “nuôi“ được 1 giấc mơ - sang Úc du học. Giấc mơ ấy ‘xém’ được thực hiện thời 1972.
Hơn 35 năm qua, một thời gian dài…. dài hơn cả bản nhạc “20 năm t́nh cũ” của Trần Quảng Nam, đủ cho một đời người nghiệm lại cần phải sống “hiền” hơn, và để cho cái hiền đó vẫn lân quẩn bên ta, một trong nhũng cách hay nhất là ráng ôn lại kỷ niệm đẹp của tuổi học tṛ, trong trắng ngây thơ “vô vàn tội”. Những cơn tsunami, những cơn băo ập tới rồi cũng êm qua, những hận thù, hờn giận rồi cũng mệt mỏi….. “Hiền’ với nhau để sau nầy nhỡ có dịp gặp nhau sẽ không ngỡ ngàng gọi t ên nhau và hân hoan vào quán nhậu. Xin bạn nào đó hăy chia xẽ với tôi bốn câu hát thấm thía trong bài “Xin c̣n gọi tên nhau’ qua tiếng hát Lệ Thu:
Lời nào gian dối cũng xin qua
rồi
Để lỡ ngày sau khi ta cần nhau
C̣n nuôi chút êm vui ngày đầu
Cho ḿnh măi gọi thầm tên nhau........